[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ tư (12) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ tư (12)

Trêu chọc Triết ca xong, Sở Thời Từ nhảy xuống từ trên tay hắn, ôm một chiếc bánh quy hình động vật bắt đầu gặm.

Cậu có thể cảm giác sau lưng vẫn luôn có người nhìn chằm chằm mình. Cậu quay đầu lại, Tuân Triết đang phơi nắng sau lưng cậu.

Tắm mình dưới ánh mặt trời, những chiếc vảy trắng như tuyết lấp lánh tỏa sáng, làn da trắng đến mức cơ hồ có thể sáng lên.

Đôi mắt kim sắc hơi nheo lại, toát lên vẻ lười biếng không chút để ý.

Sở Thời Từ nhướn mày quay lại, loại cảm giác bị người nhìn chằm chằm lại xuất hiện.

Hệ thống uống trà xem náo nhiệt,【 Hắn đang nhìn lén cậu. 】

\”Tôi biết, trước tiên cứ mặc kệ anh ấy mấy ngày.\”

【 Không phải hắn nói là không chấp nhận sao, trong sách này có nữ chính, cậu không sợ hắn chạy theo nữ chính à? 】

\”Sẽ không, về chuyện này Triết ca có chút tâm tư, chậc. Quả thực tôi rất hợp tâm ý anh ấy, nhưng anh ấy đúng là để ý đến chuyện chủng loài khác nhau. Anh ấy chưa nghĩ ra có nên chấp nhận hay không, lại thích cảm giác tôi dính bên cạnh anh ấy. Cho nên chọn cách xử lý thỏa hiệp, để tôi tiếp tục theo đuổi anh ấy.\”

Sở Thời Từ phủi bánh quy vụn trên tay, không tiếng động cười khẽ, \”Tôi không chiều theo anh ấy đâu, là anh ấy nói không muốn, sau này cũng đừng hối hận.\”

Hệ thống có chút không hiểu,【 Ở thế giới trước khi Cố Vân Triết từ chối cậu, sao cậu không có phản ứng như vậy? 】

\”Cố Vân Triết mất trí nhớ, bị người đuổi giết, ở trong tuyệt cảnh, chỉ có tôi bên cạnh. Cho dù có muốn hay không muốn chấp nhận, anh ấy đều sẽ giải thích rõ ràng với tôi, cố gắng nếu không thể làm người yêu thì có thể làm bạn bè. Nếu thực sự làm tôi tức giận bỏ đi, anh ấy chỉ còn một mình sẽ rất sợ hãi. Cố Vân Triết nói không được, nghĩa là trong lòng thực sự không vượt qua được chướng ngại đó.\”

\”Tình cảnh của Tuân Triết tốt hơn Cố Vân Triết rất nhiều, anh ấy không có nhiều để ý như vậy. Tôi hôn trộm hay sờ cơ bụng của anh ấy, nếu anh ấy thực sự không có hảo cảm với tôi, đã sớm vì những chuyện đó mà tách ra đường ai nấy đi rồi. Ngoài miệng anh ấy nói từ chối, kỳ thật là đang chờ tôi theo đuổi anh ấy.\”

Sở Thời Từ dừng một chút, quay đầu nhìn về phía xà yêu đang phơi nắng, \”Anh ấy là xà yêu ngàn năm, hễ đánh là thắng, đến nay còn cảm thấy 500 năm trước bị bắt là do người ta đánh không công bằng. Anh ấy không bị người nào khống chế, tự tin và mạnh mẽ, ở trước mặt tôi mới có thể tùy tâm sở dục, tùy tiện làm nũng.\”

【 Vậy điểm giá trị sức sống… 】

\”Không sao, sau khi rời khỏi sơn động, giá trị sức sống của anh ấy tăng trưởng không còn phụ thuộc vào tôi nữa, anh ấy lấy lại tự do, có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài. Trong sinh mệnh của anh ấy không chỉ có tiểu hòa thượng, trước mắt tôi không cần phải quá câu nệ.\”

Tuân Triết chiếm cứ cửa sổ, tay dán vào kính, cúi đầu nhìn xe cộ chạy qua chạy lại trên đường.

Cảm nhận được ánh mắt của tiểu hòa thượng, hắn không dấu vết dịch dịch thân mình, để lại một khoảng trống nhỏ trong tầm tay mình, rồi sau đó tiếp tục nhìn xe cộ bên dưới với vẻ mặt vô cảm.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.