[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ nhất (6) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ nhất (6)

Vốn dĩ Tô Triết Ngạn muốn dùng bàn chải đánh răng tắm cho người máy nhỏ, nhưng Sở Thời Từ ngượng ngùng, ôm bàn chải đánh răng chạy đến dưới kệ sách tự mình kỳ cọ.

Hệ thống ở bên cạnh xem náo nhiệt thò đầu qua hỏi cậu,【Không phải cậu nói mình chỉ là món đồ chơi bằng lá sắt sao? Nude còn không sợ mà lại sợ tắm rửa trước mặt hắn?】

Sở Thời Từ cho bàn chải đánh răng vào nước, ngượng ngùng xoắn xuýt mà nhỏ giọng nói thầm, \”Không giống nhau, tôi trước đây không biết hắn trên dưới 20.\”

Hệ thống hả một tiếng,【Nam chính năm nay không phải 23 tuổi sao?】

\”Tôi không nói đến tuổi.\”

【Vậy cậu đang nói cái…… Oh Sh*t…】

Sở Thời Từ một bên cọ bánh xe, một bên tự hỏi nhân sinh.

Thật không hổ là thế giới trong tiểu thuyết.

Hệ thống ngẩng đầu nhìn trời.

Thật không hổ là tiểu GAY sinh thời ham thích đi dạo chợ hoa.

Tô Triết Ngạn nằm nghiêng trên giường, nhìn chằm chằm đường cong trên tường đến xuất thần. Bỗng nhiên cách đó không xa truyền đến tiếng vang đánh gãy suy nghĩ của hắn.

Tô Triết Ngạn nhìn lại phía ngăn dưới cùng của kệ sách, người máy lớn bằng bàn tay đang cầm bàn chải đánh răng cọ cọ.

Bàn chải đánh răng kia còn cao hơn người máy một khoảng, dùng để kỳ cọ quả thực không tiện chút nào.

Tô Triết Ngạn nhìn một hồi rốt cuộc không nhịn được nữa, hắn duỗi tay quơ người máy tới, ấn ở trên kệ sách dùng sức mà chà.

Sở Thời Từ liều mạng giãy giụa: \”Nhẹ tay nhẹ tay! Da muốn rớt ra rồi!\”

Tô Triết Ngạn lập tức giảm bớt lực độ, ngoài miệng còn lạnh lùng nói: \”Đừng lộn xộn.\”

Động tác của hắn rất nhanh, năm phút sau, người máy sáng rực rỡ hẳn lên, cả người trắng lên thêm một tầng.

Tô Triết Ngạn hình như rất vừa lòng, cố ý lấy từ ba lô ra một chai nước hoa, hướng về phía người máy nhỏ phun vài cái. Lại bởi vì phun quá nhiều khiến cả người đều sặc mùi, hắn phải mở cửa khoang ra, vừa để bay bớt mùi, vừa cùng người máy ngắm cảnh đêm.

Từ lúc Sở Thời Từ bắt đầu bị túm đi tắm rửa, hệ thống liền lăn ra cười.

Qua hơn mười phút, nó vẫn còn đang cười.

Sở Thời Từ nhịn không được hỏi nó, \”Cậu cười cái gì, nói ra đi để tôi cười chung.\”

Hệ thống cười đến mức cả cục tròn đều run lên,【Khi hắn lấy bàn chải đánh răng cọ người cậu, cậu không phải nói da sắp rớt sao? Cậu làm gì có da, đó gọi là rớt sơn! Không được rồi, cười chết tôi!】

Sở Thời Từ mê mang mà chớp mắt. Cậu hơi suy tư, sau đó kéo kéo góc áo của Tô Triết Ngạn, thuật lại một lần những lời của hệ thống cho hắn nghe.

Biểu tình Tô Triết Ngạn lạnh lùng như cũ, nhưng ánh mắt lại dại ra trong chớp mắt.

Sở Thời Từ vừa lòng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.