[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ nhất (33) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ nhất (33)

Khi trở lại nhà trọ, Tô Triết Ngạn vẫn chưa phục hồi lại tinh thần.

Hắn nhìn qua có chút hoảng hốt, Beta biến mất hoàn toàn đối với hắn mà nói là đả kích quá lớn.

Sở Thời Từ ôm hắn an ủi một trận, bỗng nhiên linh quang chợt lóe.

Cậu kéo tay Tô Triết Ngạn, ấn sau cổ của mình, \”Ngạn ca, anh xem, tôi cũng là một Beta.\”

Tô Triết Ngạn không hé răng, chỉ là giương mắt lẳng lặng mà nhìn cậu.

Sở Thời Từ cười cười trấn an hắn, Tô Triết Ngạn bắt lấy tay cậu, cúi đầu không tiếng động mà rơi lệ.

Hệ thống tấm tắc lắc đầu,【 Cậu nói đúng, nam chính sảng văn này xác thật rất thích khóc. Hơn nữa hắn khóc lên có loại dụ hoặc riêng, cậu mau tiến công! 】

\”Thời điểm này rồi cậu cũng đừng đu cp nữa, hỗ trợ nghĩ biện pháp đi.\”

【 Tôi sẽ không, tôi rất phế. Cậu muốn áo lông không? Tôi dệt áo lông mới lấy điểm hội viên. 】

Sở Thời Từ không để ý tới cái hệ thống thấy tiền sáng mắt này.

Dỗ hơn 3 tiếng đồng hồ Tô Triết Ngạn mới bình tĩnh lại.

Hai người nằm ở trên giường, Sở Thời Từ giống như cái gối ôm lớn, bị hắn gắt gao mà ôm vào trong ngực.

Tô Triết Ngạn lâu lâu lại sờ đến sau cổ cậu, vùi vào tóc cậu. Sở Thời Từ đỏ hết cả mặt, cảnh cáo chính mình không được suy nghĩ bậy bạ.

Hai người nằm trên giường không bao lâu, Tô Triết Ngạn nhẹ giọng hỏi, \”A Từ, chúng ta là Beta cuối cùng?\”

Sở Thời Từ ừ một tiếng.

Phòng rất tối, cậu không thấy rõ Tô Triết Ngạn, chỉ có thể nghe thấy thanh âm của hắn tràn ngập mờ mịt.

\”Ta và em ở bên nhau, có thể sinh ra đời sau Beta.\”

Sở Thời Từ thở sâu, \”Ngạn ca, hai nam Beta không thể sinh ra đời sau.\”

\”Cũng đúng.\”

Hắn dừng một chút, \”Vẫn luôn là em ở bên ta, A Từ.\”

Trong phòng yên lặng hồi lâu, Sở Thời Từ cảm giác người bên cạnh giật giật, có thứ gì đó dừng ở trên má cậu.

Hơi lạnh, xúc cảm rất mềm mại, cũng không lập tức rời đi, ngược lại dọc theo gương mặt cậu, một đường hôn đến khóe môi, cuối cùng ấn nhẹ lên trên cánh môi cậu.

Ánh sáng quá mờ, hệ thống không thấy rõ hình ảnh bên ngoài, gấp đến độ dậm chân.

Sở Thời Từ ngốc lăng ở trên giường, cả người căng chặt, hô hấp trong nháy mắt cứng đờ.

Cậu chưa bao giờ có loại cảm giác này, khi Tô Triết Ngạn hôn gương mặt cậu, cậu thậm chí còn chưa phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra.

Đại não Sở Thời Từ trống rỗng, ngay sau đó hồi ức giống sóng thần ập đến.

Cậu đã từng tưởng tượng được hôn môi, nhưng những người đó chỉ nghĩ đến việc ngủ xong liền ném. Cậu thường xuyên nhìn chằm chằm chính mình trong gương, nghĩ đến nụ hôn đầu tiên có thể cả đời đều lưu tại trên người cậu hay không.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.