[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ nhất (16) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ nhất (16)

Sương mù vẫn luôn dày đặc không ngớt, trong lúc đó giá trị sức sống của Tô Triết Ngạn từ 40 bay thẳng xuống 20.

Hắn nâng Sở Thời Từ, rũ đầu gắt gao mà nhìn chằm chằm vào cậu, tựa hồ như vậy là có thể làm cậu sống lại.

Tuy rằng biểu tình trên mặt không phong phú như cũ, nhưng nước mắt lại lặng yên không một tiếng động mà chảy xuống, nhìn qua thực bi thương.

Sở Thời Từ cảm động, lại cảm thấy thổn thức.

Không hổ là nam nhân trước đây trộm trốn trong ổ chăn khóc lóc, thoạt nhìn cao lãnh bất cận nhân tình, thực tế chỉ là một bạn nhỏ thích khóc.

Cậu không động đậy được, chỉ có thể cùng hệ thống nói chuyện phiếm, \”Thuộc tính này của nam chính sảng văn thật hiếm thấy.\”

Hệ thống giải thích,【Cậu hiểu lầm, nhìn chung toàn văn hắn chưa từng khóc một lần. Hiện tại giá trị sức sống của hắn quá thấp, cảm xúc quá áp lực. Lần trước hắn khóc là bởi vì bị tổ quốc vứt bỏ, lúc này khóc là nghĩ rằng cậu bị hư rồi. Cậu cùng hắn xem như sống nương tựa lẫn nhau, trơ mắt nhìn người thân duy nhất chết đi, chính mình lại bất lực. Hắn không khóc thành tiếng cũng coi như tính tình kiên cường.】

Vốn dĩ Sở Thời Từ không cảm thấy gì, hệ thống vừa nói xong, cậu đột nhiên lâm vào trầm mặc.

Hệ thống cảm thấy dị thường,【Cậu sao vậy?】

Sở Thời Từ cảm xúc không gợn sóng, \”Không sao, chỉ là nhớ tới chuyện trước kia.\”

【Nhớ nhà?】

\”Tôi làm gì có nhà.\”

Sương mù dần dần tan đi, Tô Triết Ngạn chọc chọc người máy nhỏ, âm thanh hơi khàn khàn, \”Sương mù tan rồi, ngươi sao còn không tỉnh? Lại giả chết, ta liền ném ngươi đi.\”

Sở Thời Từ nỗ lực động động tay chân, thật đáng tiếc, cậu còn chưa khởi động lại.

Tô Triết Ngạn đợi mười mấy phút, người máy vẫn không hề có phản ứng, giá trị sức sống vèo một cái về lại 5.

Tim Sở Thời Từ nhỏ máu, hệ thống thét chói tai vài tiếng, trong không gian khắp nơi cháy khói đen.

Tô Triết Ngạn dựa vào vách tường trong khoang, trên mặt tràn đầy mỏi mệt.

Thời gian hắn ở chung cùng người máy thực ngắn ngủi, thậm chí còn chưa đặt cho cậu một cái tên.

Ở hoang tinh mấy ngày nay, người máy là điều duy nhất mà hắn nhớ mong. Cậu sẽ không kỳ thị thân phận Beta, vĩnh viễn ngửa đầu sùng bái mà nhìn hắn, phảng phất hắn chính là thần minh của cậu. Tuy rằng thích nhìn lén nhật ký của hắn, nhưng Tô Triết Ngạn sẽ không so đo cùng món đồ chơi nhỏ.

Mỗi lần trở lại khoang con nhộng, người máy đều sẽ chạy ra nghênh đón hắn, lại biểu diễn tiết mục cho hắn xem. Có cậu ở đây, mỗi lần về nhà đều biến thành sự tình hắn chờ mong nhất trong một ngày.

Tô Triết Ngạn nâng người máy lên, nhẹ nhàng hôn đầu nhỏ của cậu, coi như thay lời cáo biệt. Sau đó lấy ra máy khoan điện, chuẩn bị khoan một đường xuyên qua, về sau treo trên người như một món trang sức. Như vậy hắn có thể thời thời khắc khắc mang theo người máy, hắn đi đâu người máy theo đó, bọn họ sẽ vĩnh viễn không tách ra.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.