Sở Thời Từ đến từ một thời đại Internet phát triển.
Ở thời đại kia của cậu, thường xuyên có thể thấy tin tức trẻ vị thanh niên kết bạn tự sát trên mạng.
Có mấy cặp bạn thân tay trong tay nhảy lầu, toàn bộ diễn đàn ước hẹn uống thuốc trừ sâu, cũng có trò chơi tự sát, người chơi đi từng bước một bức tử chính mình.
Nhưng trong thế giới tiểu thuyết này, thời gian hiện tại mới là năm 2006.
Có thể là do Internet vừa mới xuất hiện, máy tính còn chưa phổ cập rộng rãi, rất nhiều tin tức không được truyền xa; cũng có thể do áp lực cạnh tranh xã hội không lớn như thời đại của cậu, học sinh không cần phải học bù đầu từ sáng sớm đến đêm khuya, xem như có một thời thơ ấu êm đẹp.
Nói tóm lại, tỷ lệ tự sát ở nơi này cũng không có cao như vậy.
Ít nhất so với cậu lúc ấy nhỏ hơn rất nhiều.
Trò chuyện cùng Minh Triết một hồi, Sở Thời Từ phát hiện Minh Triết rất mâu thuẫn đối với việc tự sát này.
Hắn cảm thấy tự sát không phải chuyện tốt, nhưng lại cảm giác sống rất mệt, thật sự là kiên trì không nổi nữa.
Khi nói cho Sở Thời Từ nghe bí mật của bọn họ, Minh Triết cố ý tránh từ \”tự sát\”.
Hắn gọi cái này là \”giải thoát\”.
Sở Thời Từ nghe rất đau lòng, hệ thống cảm tính hơn so với cậu, ôm hộp giấy khóc hu hu.
【 Đứa nhỏ đáng thương, cho dù lúc hắn muốn chết, vẫn hy vọng mình là một đứa bé ngoan. Chồng à cậu thất thần cái gì, mau dỗ con đi! 】
\”…\”
【 Nếu tôi là người, hiện tại tôi sẽ ôm lấy bé shota dỗ thật tốt. 】
\”Thống ca, cậu bình tĩnh một chút.\”
Sở Thời Từ vốn dĩ cũng muốn khóc, hệ thống rống xong cậu đột nhiên khóc không nổi nữa.
Cậu dựa theo cách nói của hệ thống, ôm lấy chóp mũi Minh Triết cọ cọ.
Minh Triết cố gắng cười với cậu một cái, \”Tôi nói bí mật cho anh, anh phải giúp tôi giữ bí mật này.\”
Sở Thời Từ ngửa đầu nói, \”Cậu đang tự hỏi không biết vấn đề có phải ở chỗ báo cảnh sát hay không?\”
Minh Triết trầm mặc trong chớp mắt, yên lặng gật đầu.
Ngay sau đó lại bổ sung, \”Vấn đề hẳn là không phải ở việc báo cảnh sát… Tôi cũng không rõ ràng lắm.\”
Sở Thời Từ lại hỏi, \”Chuyện ước hẹn tự sát này là ai nói ra?\”
\”Là do bọn họ thảo luận, lúc ấy tôi không online.\”
\”Thảo luận như thế nào, có phải có người dụ dỗ các người tự sát hay không?\”
Lông mi Minh Triết run rẩy, khi nhìn về phía Sở Thời Từ, trong mắt mang theo một chút sùng bái cùng ỷ lại.
Hắn ra hiệu cho Sở Thời Từ chờ một chút, đứng dậy tìm kiếm trên kệ sách một hồi, lấy ra một quyển notebook nhìn qua không có gì đặc biệt từ trong kẽ hở giữa hai giá sách cũ.