Minh Triết không biết tại sao siêu nhân nhỏ lại tức giận như vậy.
Sau khi hết giờ thuê máy, hắn mang theo Sở Thời Từ về nhà.
Bà nội đã làm cơm tối, hai món mặn một món canh. Minh Triết nhỏ gầy hơn so bạn bè cùng lứa tuổi, bà đau lòng cháu trai, liên tục bới cho hắn hai bát cơm.
Bà hỏi Minh Triết ban ngày đi chơi ở đâu, Minh Triết đỏ mặt, nói là đi đến lớp học bù.
Minh Triết không biết nói dối, chỉ nói một câu rồi lại cúi đầu. Nhưng bà nội hoàn toàn không nhìn ra điều gì bất thường, chỉ cho là đứa nhỏ này hướng nội không thích nói chuyện.
Sở Thời Từ nằm trên bàn cơm, nghiêng đầu nhìn một màn này.
Vào niên đại này, người nông thôn thế hệ trước như bà nội, tâm lý phòng bị không hề mạnh mẽ. Bọn họ từ nhỏ đã chạy loạn ở trong thôn, thường xuyên chơi là chơi cả một ngày, người lớn cũng mặc kệ họ.
Đến khi bọn họ có con, quản giáo cũng sẽ không nghiêm.
Sở Thời Từ suy nghĩ, nếu mấy đứa trẻ bị dụ dỗ ra ngoài vào ban ngày, đi mấy tiếng đồng hồ, có phải chỉ cần về nhà trong ngày, không để lộ ra sơ hở rõ ràng, người trong nhà sẽ không hoài nghi hay không?
Từ sau khi đoán được trên Internet có khả năng tồn tại một bè lũ tội phạm có tổ chức dụ dỗ trẻ vị thành niên, tâm tình Sở Thời Từ trở nên rất kém.
Cái này khiến cậu liên tưởng đến thời thơ ấu của mình.
Lần đầu tiên tiếp xúc với màu vàng ở tiệm net chui là một ngày nọ cậu lên mạng chơi game đua xe thể thao, có mấy người ngang nhiên xem XXX, còn hỏi cậu có muốn xem cùng hay không.
Khi đó cậu vừa nhỏ vừa yếu, sợ tới mức trực tiếp bỏ chạy.
Hiện tại ngẫm lại, cũng may cậu chạy trốn nhanh, không ngây ngô mà thò lại gần.
Minh Triết ăn thật sự no, bụng cũng tròn vo. Bà nội vừa nói \”Ăn nhiều cho nhanh lớn\” vừa gắp thịt vào bát của hắn.
Minh Triết cầm siêu nhân nhỏ lên, chạy trốn vào phòng của mình.
Hắn sờ sờ bụng, đi dạo quanh phòng.
Siêu nhân nhỏ uể oải ỉu xìu nằm trên bàn sách, nhìn qua thập phần chán nản.
Minh Triết chọc chọc cậu, \”Anh?\”
Sở Thời Từ trở mình, \”Không có việc gì, tôi đang suy nghĩ làm sao lôi đám súc sinh kia ném vào cục cảnh sát.\”
Di động đang đặt một bên vang lên, là một đứa nhỏ trong diễn đàn gọi tới.
Trong diễn đàn có bốn người vẫn muốn tự sát, buổi chiều Minh Triết và bọn họ đã trao đổi phương thức liên lạc, để mỗi khi bọn họ gặp phải việc gì không vui thì có thể nói cho hắn nghe.
Phỏng chừng là bị quá nhiều ủy khuất, thật vất vả mới có một nơi để phát tiết, Minh Triết vừa mới nói một câu \”Alo\”, cô bé ngay lập tức bắt đầu khóc lóc kể lể.
Một bên khóc một bên nói, hai người trò chuyện hơn hai giờ, cô bé mới bình ổn lại cảm xúc.
Khi ngắt điện thoại, Minh Triết xoa xoa mi tâm.