[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ ba (6) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ ba (6)

Giá trị sức sống hiện tại của Sở Thời Từ là 75 điểm, trạng thái tinh thần tốt hơn nhiều so với trước đây.

Tình huống trước mắt chỉ khiến cậu hơi lo lắng.

Thực ra, Sở Thời Từ không có nhiều tự tin vào bản thân.

Dù là Tô Triết Ngạn, Minh Triết hay Cố Vân Triết trước mắt, bọn họ đều rất ưu tú.

Mà sau khi Sở Thời Từ hoàn thành xong giáo dục bắt buộc, bắt đầu bước chân vào xã hội.

Cậu chưa từng học đại học, trình độ văn hóa cũng không cao. Để bù đắp cho sự thiếu hụt này, ở thế giới đầu tiên, sau khi ở bên Tô Triết Ngạn, cậu đã tự học rất nhiều thứ.

Nhưng người yêu quá xuất sắc, khiến cậu cảm thấy bất an.

Sở Thời Từ đếm ngón tay liệt kê.

Cậu có thể làm trâm cài, tượng nhân vật, búp bê bông, đan áo len, xem như là một người thợ thủ công đạt yêu cầu.

Có thể nhảy điệu Latin, chơi đàn guitar, hát và đánh nhau đặc biệt giỏi, miễn cưỡng xem như là đa tài đa nghệ.

Trừ cái này ra, cậu cũng chỉ dư lại khuôn mặt có thể nhìn được.

Sở Thời Từ nằm trong lòng ngực Cố Vân Triết, nhớ lại hai thế giới trước, dần dần bình tĩnh lại.

Cậu không còn là đứa trẻ tội nghiệp không ai thương yêu như trước nữa, không cần tiếp tục bị mắc kẹt trong bóng ma tâm lý.

Cố Vân Triết đang trầm tư, bỗng nhiên cảm giác có thứ gì đó chen vào kẽ ngón tay của mình.

Hắn cúi xuống nhìn, mấy cái xúc tu bao trùm lên tay hắn, nhìn qua có chút giống như mười ngón tay giao nhau.

Cố Vân Triết nhìn thoáng qua, rồi thu hồi ánh mắt.

Chỉ là tình đồng đội mà thôi, không cần để ý.

7 giờ tối, Lưu trưởng lão tự mình mang bữa tối đến, ông ta quả thật nhiệt tình quá mức với người tới từ bên ngoài này.

Cố Vân Triết nhận lấy đồ ăn.

Hàng mi khẽ run lên, bộc lộ nội tâm khẩn trương bất an của hắn.

\”Vì sao ông lại…\”

Hắn không nói hết câu, nhưng Lưu trưởng lão như đã hiểu được suy nghĩ trong lòng hắn, \”Vì sao lại đối xử tốt với cậu như vậy?\”

Ông ta nở nụ cười hiền từ, \”Cậu trông rất đẹp, ở đây chúng tôi chào đón tất cả những người có ngoại hình tinh xảo xinh đẹp.\”

Sở Thời Từ đã chui vào áo của Cố Vân Triết từ lâu.

Cậu nhìn ra ngoài qua cổ tay áo.

Tay Lưu trưởng lão đặt nghiêm chỉnh trên đầu gối, không có động tay động chân gì với Cố Vân Triết.

Sở Thời Từ không hiểu tại sao bọn họ lại muốn thu thập người đẹp.

Đợi Lưu trưởng lão rời đi, Cố Vân Triết mở bữa tối ra.

Một túi bánh mì xé tay, một hộp sữa và một cây xúc xích ngô.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.