[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ ba (4) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ ba (4)

Sở Thời Từ cảm thấy bây giờ có thể xác định được.

Đồ vật Cố Vân Triết đã làm mất, là một cặp kính bảo vệ mắt.

Trong những bộ phim Hollywood liên quan đến game thực tế ảo, thường xuyên xuất hiện các thiết lập tương tự.

Sở Thời Từ giữ nguyên hình dạng của cặp kính bảo vệ mắt, tùy ý để Cố Vân Triết cầm trong tay xem xét.

Thành thật mà nói, sau khi biết thế giới này có thể là một game thực tế ảo, cậu thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Cố Vân Triết nghiêng đầu nhìn cậu một cái.

Sở Thời Từ đọc được sự nghi ngờ của hắn, nói về phỏng đoán của mình về game thực tế ảo.

Cố Vân Triết trầm tư hồi lâu, giữa mày nhíu lại, \”Căn cứ vào đâu?\”

\”Anh không cảm thấy thành phần của thế giới này rất phức tạp sao, có quái vật, sinh vật biến dị, Tà Thần, người ngoài hành tinh…\”

Cố Vân Triết ngắt lời cậu, \”Ngươi chỉ đang suy đoán, hiện tại còn quá sớm để kết luận.\”

Sở Thời Từ ngửa đầu nhìn về phía hắn.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt đầu trợ thủ nhỏ, thanh âm của người đàn ông vẫn bình tĩnh trước sau như một.

\”Sự tình quan trọng, không thể suy đoán một cách vô căn cứ. Ta cần thấy được bằng chứng cụ thể, mới có thể coi đây là một thế giới giả tưởng.\”

Sở Thời Từ lấy lại bình tĩnh, cậu hiểu được những băn khoăn của Cố Vân Triết.

Trong game thực tế ảo, bọn họ có thể làm việc mà không cần suy xét hậu quả.

Đối phương chỉ là những số liệu không có sự sống, người chơi có kính mắt có thể tùy ý làm bậy, sẽ không có bất kỳ cảm giác tội lỗi nào.

Nhưng một khi bọn họ suy đoán sai…

Sở Thời Từ thở dài.

Như vậy có gì khác gì bọn côn đồ đâu.

Cố Vân Triết lời nói rất ít, nhưng suy nghĩ nhiều.

Hắn vỗ vỗ trợ thủ nhỏ, ý bảo cậu biến trở về nguyên dạng.

Chờ Sở Thời Từ biến trở về quả cầu, Cố Vân Triết bỗng nhiên ôm cậu vào trong lòng ngực vuốt ve, \”Làm tốt lắm.\”

Ngày thường, nam chính đều chỉ tùy ý sờ qua hai cái. Vừa nhanh vừa nhẹ, Sở Thời Từ chưa kịp cảm nhận đã kết thúc rồi.

Hôm nay rốt cuộc nhớ lại được hình dạng đại khái của vật bị mất, tâm trạng nam chính so với bình thường tốt hơn rất nhiều.

Sở Thời Từ nằm trong lòng ngực Cố Vân Triết, tùy ý để cho bàn tay tái nhợt hữu lực chậm rãi vuốt ve qua cơ thể quả cầu màu trắng.

Vết chai cứng trên ngón tay trượt qua trên bề mặt mềm mại của quả cầu, khiến cậu run rẩy toàn thân.

Sở Thời Từ xoa xoa tay, quấn lấy cổ tay Cố Vân Triết, chờ mong mà nhìn hắn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.