Cố Vân Triết đè lại tai nghe liên hệ Lý trợ tế, giao lại công việc cho cô và phóng viên Ái, hắn có việc cá nhân phải về phòng xử lý.
Từ khi biến thành người, Sở Thời Từ căn bản không có cơ hội nói chuyện.
Cậu chỉ vừa gọi một tiếng Triết ca, đã bị Cố Vân Triết ôm vào phòng ngủ.
Sau khi đóng cửa, Cố Vân Triết thật cẩn thận đặt cậu lên giường.
Trong ánh mắt mờ mịt của Sở Thời Từ, Cố Vân Triết bắt lấy cánh tay cậu, nhẹ nhàng tỉ mỉ vuốt ve từng tấc một.
Làn da dưới lòng bàn tay trắng nõn đàn hồi, bóng loáng tinh tế, không có bất kỳ một tia tỳ vết nào.
Cố Vân Triết có thể thấy được mạch máu dưới làn da, cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể ấm áp.
Hắn mím mím môi, ngẩng đầu, chần chừ gọi một tiếng, \”A Từ?\”
Không khí có chút quỷ dị, Sở Thời Từ còn chưa đoán ra tâm tư của Cố Vân Triết, chỉ là mơ hồ cảm thấy không đúng chỗ nào.
Cậu gợi lên khóe miệng, mỉm cười rạng rỡ, \”Ừ ừ, là em là em! Em biến thành người rồi, anh có vui vẻ không!\”
Cố Vân Triết không trả lời, mà là dùng một loại ánh mắt rất phức tạp nhìn cậu.
Hai người đối diện một lúc lâu, Cố Vân Triết đè lại mu bàn tay cậu, trong thanh âm mang theo hàn ý, \”Em biến thành người?\”
Sở Thời Từ hơi bất an, gật gật đầu, \”Trước đây không phải em đã nói, em từng là người, sau này cũng sẽ biến thành người sao.\”
Cố Vân Triết vẫn nhìn cậu chằm chằm như cũ, \”Em biến thành người.\”
\”Đúng… Em, em là người, không phải anh đã sớm biết rồi sao…\”
Cố Vân Triết đột nhiên đứng lên, đi qua đi lại ở mép giường.
Cảm xúc nôn nóng lan tràn trong phòng, khiến Sở Thời Từ cảm thấy không được tự nhiên, cậu vô thức che chân phải của mình.
Ngay sau đó lại ý thức được vấn đề không phải ở chân, Triết ca không thèm để ý cái này, chân cậu cũng đã khỏi hẳn.
Sở Thời Từ nhịn rồi lại nhịn, vẫn là nhỏ giọng hỏi, \”Triết ca, anh sao vậy?\”
Cố Vân Triết cũng không nói lời nào, chỉ quay đầu nhìn cậu.
Nhìn ước chừng một phút, bỗng nhiên đi đến ngăn kéo bắt đầu tìm kiếm.
Hắn tìm được một con dao, lấy công cụ ra, thuần thục rửa sạch tiêu độc.
Sở Thời Từ nhìn động tác của hắn, trong đầu linh quang chợt lóe, cậu đã hiểu rốt cuộc Triết ca bị làm sao.
Cậu cũng mặc kệ việc không mặc đồ, nhảy xuống giường trực tiếp chạy tới, ôm lấy mặt Cố Vân Triết dùng sức hôn.
Trước khi bị Cố Vân Triết đẩy ra, Sở Thời Từ lại mổ thêm vài cái, \”Anh thật là, làm em sợ muốn chết, em còn tưởng rằng anh chán ghét thân thể này.\”
Cố Vân Triết như là mở chế độ im lặng, vẫn không hé răng, chỉ rũ mắt lẳng lặng nhìn cậu.
Sở Thời Từ cầm chủy thủ hắn đặt trên bàn, định cắt vào tay mình một cái.