Khi Sở Thời Từ bổ sung năng lượng kết thúc, vừa lúc là 9 giờ sáng.
Hôm nay bọn họ hành động sớm, thời gian còn lại cũng đủ để rời khỏi thành phố.
Cậu đã đợi trong đồng hồ hơn nửa giờ, không biết vì sao, Cố Vân Triết vẫn chưa để cậu ra ngoài.
Hệ thống ló đầu ra, giúp cậu xem xét tình hình bên ngoài.
【 Nam chính đang trò chuyện với phóng viên Ái. 】
Sở Thời Từ không hiểu, \”Phóng viên Ái? Triết ca chưa rời khỏi hầm trú ẩn sao?\”
【 Đã rời đi, bọn họ đang ở trên một chiếc xe ô tô màu đen. Triết ca của cậu lái xe, phóng viên Ái ngồi ghế phụ. Để tôi xem, ừm… Hiện tại hẳn là đang trên đường ra khỏi thành phố. 】
Từ khi Cố Vân Triết sử dụng mỹ nhân kế, phóng viên Ái giống như đậu nành rơi(?), hỏi gì nói đó. Khi nhìn đến hắn, ánh mắt né tránh, khuôn mặt đỏ bừng.
Sở Thời Từ nhớ tới phản ứng của phóng viên Ái tối hôm qua, khó chịu mím mím môi.
Cậu chọc hệ thống, \”Thống ca, bọn họ đang nói chuyện gì sau lưng tôi vậy?\”
【 Là phóng viên Ái đơn phương bắt chuyện, thể hiện giá trị của mình. Cô ấy nói trong ba năm qua, cô ấy đã nắm giữ rất nhiều thông tin. Trên cơ bản đã đi qua mỗi căn cứ của các thế lực, đã gặp qua không ít quái vật, là bách khoa toàn thư sống. 】
Hệ thống dừng một chút,【 Cô ấy biết mở khóa, chỉ cần là khóa, cô ấy đều có thể mở. Nói rằng nếu nam chính mang cô ấy theo, sau này đi đâu cũng tiện lợi. 】
Sở Thời Từ không biết cách mở khóa, cậu lấy kỹ năng của phóng viên Ái ra so sánh với bản thân một chút.
Không phân thắng bại, cậu không mấy vui vẻ.
Sở Thời Từ tìm trên kệ sách của hệ thống, tìm được một quyển sách, tên là \”Giữ gìn tâm trạng bình tĩnh.\”
Trang sách lật lên soàn soạt, ánh mắt hắn có chút lơ đãng.
Hệ thống nhảy nhót trở về, 【 Nam chính có vẻ cũng khá vừa lòng với cô ấy. 】
Sở Thời Từ đóng sách lại, ôn hòa cười cười, \”Tôi cũng thấy cô ấy không tồi, xem như là một nhân tài.\”
Cậu bưng chén trà lên miệng uống.
Hệ thống shh một tiếng,【 Đó là cốc rỗng, cậu đang uống cái gì, trà mới của hoàng đế sao? 】(*)
(*) Ngụ ý giống như Truyện Cổ tích Bộ quần áo mới của hoàng đế. Tình iu nào không biết thì sợt gg đọc nha.
Sở Thời Từ bị túm ra ngoài.
Cảm giác này cậu rất quen thuộc, là có người đánh thức trợ thủ nhỏ.
Khi cậu ra ngoài, xe đã dừng ở bên đường, Cố Vân Triết đứng dưới gốc cây lớn gần đó.
Phóng viên Ái đang ăn bánh mì trên ghế phụ, thỉnh thoảng trộm liếc mắt ra ngoài.
Sở Thời Từ dựa vào lồng ngực nam chính, ngẩng đầu chờ hắn thông báo tin tức.