[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ ba (11) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ ba (11)

Cảm giác lạnh sống lưng kia quá mãnh liệt, Cố Vân Triết không dấu vết đánh giá bốn phía.

Trên nóc nhà của Lưu trưởng lão có thể mơ hồ nhìn thấy một cái đầu trắng, một đôi mắt hạt đậu tròn xoe đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Không biết vật nhỏ này lại nghĩ tới cái gì, Cố Vân Triết bị ánh mắt nóng rực đó nhìn chằm chằm đến đỏ cả vành tai.

Nhìn lén bị phát hiện, trợ thủ nhỏ vèo một cái biến mất.

Cố Vân Triết thu hồi ánh mắt.

Từ khi tập trung lại, hắn đã phát hiện dị thường.

Ở không xa phía sau, có một người phụ nữ vẫn luôn rất khẩn trương.

Hơn 80 người, trên mặt hoặc nhiều hoặc ít đều có chút bất an, ánh mắt lướt qua khắp nơi.

Nhưng tầm mắt của cô ta chỉ quanh quẩn ở hai nơi.

Hướng cao tầng của Liên minh Máu rời đi, và cái thùng rác ở xa xa.

Cố Vân Triết âm thầm quan sát người phụ nữ có hành vi kỳ lạ kia.

Độ tuổi khoảng 24, 25, tóc buộc cao gọn gàng. Bộ quần áo mà Lưu trưởng lão phân cho cô là một bộ đồng phục cảnh sát nữ, rất hợp với khí chất của cô.

Cố Vân Triết nhìn một hồi, bỗng nhiên phát hiện ra chỗ kỳ lạ.

Người phụ nữ này cũng rất trắng, nhưng khác với Cố Vân Triết trắng đến tái nhợt, cô là thiên về màu trắng sữa.

Nhìn riêng thì không thấy gì đặc biệt. Đặt giữa đám đông, lại trắng một cách nổi bật.

Trước đó khi thu thập thông tin trong hàng rào, Cố Vân Triết chưa từng gặp qua cô.

Tiếng ồn ào xung quanh rất lớn, hắn nhân cơ hội nói nhỏ vài câu với vài người bên cạnh, muốn hỏi về thông tin liên quan đến cô.

Mục tiêu nói chuyện của hắn là một nam hai nữ.

Cố Vân Triết chỉ mỉm cười nhẹ nhàng với bọn họ, đã thành công lấy được thông tin muốn biết.

Những người này không biết nhiều lắm về người phụ nữ kia, chỉ biết cô là người sống sót từ Khu số 3.

Cô thường xuyên đứng cạnh hàng rào, nhìn về phía khu lều trại ở xa. Thích chủ động bắt chuyện với người trong hàng rào, cũng coi như dễ ở chung.

Thường đeo một cặp kính đen, hôm nay không biết tại sao lại không đeo.

Hỏi xong thông tin muốn biết, Cố Vân Triết chuẩn bị rời đi.

Một bàn tay trắng nõn tinh tế đột nhiên giữ chặt cổ tay của hắn.

Hắn cúi đầu nhìn lại, thấy nam sinh vóc dáng thấp nói thông tin cho hắn, đang đỏ mặt nhìn hắn.

Cậu ta trông rất non nớt, nhìn qua như là trẻ vị thành niên. Vì vừa mới khóc, đôi mắt tròn xoe vẫn còn ánh nước.

Cậu ta rất đáng yêu, khiến Cố Vân Triết liên tưởng đến trợ thủ nhỏ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.