[Đm/Edit] Tình Sinh Ý Động – Chương 82: Thích sao giấu được? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Edit] Tình Sinh Ý Động - Chương 82: Thích sao giấu được?

Dư Cảnh nhướn mày, khóe miệng nhếch lên, hơi đắc ý. Hắn nhanh chóng thu lại ý cười, từ ghế salon đứng lên, cầm điện thoại cà lơ phất phơ đi sang chỗ An Thịnh.

Anh Thịnh đang ngồi trên ghế salon, miệng ngậm điếu thuốc, trong ngực ôm một cô nàng size 36D, cổ áo 36D trễ nải, hơn nửa bầu ngực sữa đã sắp bật ra ngoài, đầu cô nàng dựa vào bả vào An Thịnh, cười đến run người.

Dư Cảnh không thèm nhìn, cũng không đến gần, cách một khoảng ném điện thoại lên người An Thịnh.

\”Này, anh Ý muốn gặp anh.\”

An Thịnh nhìn Dư Cảnh, cầm điện thoại lên, nhìn thấy tên người gọi mới nghe máy, ánh mắt lướt quanh mọi người, ngón trỏ dựng thẳng, ra dấu im lặng.

Lập tức, căn phòng ồn ào liền dần yên tĩnh lại.

Lúc này An Thịnh mới lên tiếng.

\”Alo, chào tổng giám đốc Triệu.\”

Triệu Ý bên kia ngữ khí không thân thiện lắm, mở miệng liền hỏi: \”Mày đưa Dư Cảnh tới Thiên Lai Phong đấy à?\”

An Thịnh nhìn Dư Cảnh đứng đối diện, thằng nhóc này còn dám vênh mặt cười đắc ý với hắn, trông vô cùng gợi đòn.

Cánh còn chưa mọc đủ đã muốn bẫy hắn.

An Thịnh giơ ngón giữa với hắn, Dư Cảnh cười lạnh, không thèm chấp.

An Thịnh nói: \”Không phải la tao đang mang nó đi trải đời sao? Cũng tránh cho nó thừa tinh lực đi khắp trường lằng nhằng với con gái nhà người ta.\”

Triệu Ý cao giọng: \”Nó mới mấy tuổi? Có kiểu trải đời như thế sao? Nếu hôm nay nó không muốn làm mày còn định đè nó ra mà ép tiết nguyên dương chắc?\”

An Thịnh vui vẻ cười cợt nhả: \”Ha ha, mày nói vậy tao mới thấy ý này cũng hay lắm!\”
Triệu Ý: \”… Mày cho là tao đang nói nhảm à?\”

Đậu xanh nhà nó chứ ông mày đang mỉa đấy! Tỉnh lại đi Thịnh ranh con.

An Thịnh: \”Không phải sao?\”

Đầu Triệu Ý càng đau, cậu bất lực nói: \”Mày thả nó ra đi, chuyện này đừng có xen vào, tao sẽ nói rõ với nó.\”

An Thịnh ra hiệu cho cô nàng size 36D rót rượu, nói: \”Trời cao hoàng đế xa, mày nghĩ một hai câu nói có thể khuyên nhủ được thằng nhóc ương bướng này sao?\”

Dư Cảnh lườm hắn: Con mẹ nó anh nói ai ương bướng?

An Thịnh cười tà: Nói cmn chú mày đấy.

Dư Cảnh:….

Đầu dây bên kia im lặng một lát, An Thịnh cứ ngỡ là Triệu Ý lại một lần nữa vội vàng dập máy thì nghe được giọng nói nhợt nhạt.

\”Tao cũng không ở đây lâu nữa, qua một khoảng thời gian nữa sẽ về. Mày đưa điện thoại cho Dư Cảnh đi, tao muốn nói với nó vài lời.\”

An Thịnh nhíu mày, hắn cảm giác Triệu Ý hôm nay cứ sai sai ở đâu, nhưng hắn cũng chỉ nghĩ vậy chứ không hỏi gì.

Nếu đã sắp về thì đợi người trở lại hỏi cũng không muộn, gọi điện thoại chỉ nghe tiếng không thấy mặt, hỏi cũng chẳng nói được rõ ràng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.