Khi về đến Vương phủ, đã là giờ Tý (23h-1h).
Tinh thần Hạ Triều Sinh uể oải, sau khi thay quần áo xong thì lập tức nghỉ ngơi.
Mục Như Quy dỗ cậu uống thuốc, rồi ngủ cùng cậu một canh giờ, sau đó mới nhẹ tay nhẹ chân đứng dậy.
\”Vương gia.\” Hồng Ngũ thắp đèn lồng chờ trong viện.
Từng đợt gió lạnh thổi tới, ngọn đèn dầu leo lắt hắt bóng hắn trông như một con dã quỷ bò ra từ địa ngục.
\”Người đến đủ hết chưa?\” Mục Như Quy khoác thêm áo khoác giữa trời gió tuyết.
\”Đến đủ rồi.\”
\”Hắc Thất đâu?\”
\”Hắc Thất đã ở ngoài thành.\” Ánh mắt Hồng Ngũ dừng trên bàn tay phải đã hồi phục như lúc đầu của Mục Như Quy, rồi nhíu mày nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, \”Vương gia, lần này về mười sáu châu U Vân, mang theo Vương phi… có phải không được ổn không?\”
\”Có gì không ổn?\”
Hồng Ngũ hạ giọng, nhỏ giọng đáp: \”Vương phi vốn xuất thân từ phủ Hầu, chuyện Vương gia tính toán, e là không giấu được ngài ấy.\”
Mục Như Quy không quan tâm, dẫm lên ánh đèn dầu mờ ảo, đi ra ngoài viện.
Chiến mã Ô Vân Đạp Tuyết (*) lẳng lặng đứng trên nền tuyết, nghe thấy tiếng bước chân, thân thiết bước tới.
\”Vương gia…\”
\”Ý ta đã quyết, không cần nhiều lời.\” Mục Như Quy xoay người lên ngựa, siết chặt dây cương, nhìn Vương phủ chìm trong màn đêm, môi mỏng mím thành một đường.
Trước khi hừng đông phải về ngay, không thể để Triều Sinh lo lắng.
Tiếng vó ngựa mạnh mẽ biến mất, thế gian lại chìm vào tĩnh lặng.
Tuyết lớn như lông ngỗng rơi xuống, che đi dấu vết hắn rời đi.
Buổi sáng Hạ Triều Sinh tỉnh, trở mình, ngón tay sờ lên đệm chăn, không thấy bóng dáng quen thuộc đâu, ngơ ngác mở to mắt.
Mục Như Quy đang đứng đưa lưng về phía cậu bên cạnh bếp lò, bộ dạng như vừa mới tỉnh dậy.
\”Cửu thúc?\”
Động tác của Mục Như Quy khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Triều Sinh: \”Tỉnh rồi à?\”
\”Ừm.\” Cậu ôm chăn, mệt mỏi lầm bầm, \”Cửu thúc, sao người dậy sớm vậy?\”
Tiếng nói của Hạ Triều Sinh mang theo chút mệt mỏi khàn khàn, càng mềm mại hơn so với ngày thường.
Mục Như Quy không nhịn được duỗi tay ra khỏi lò sưởi, ngược lại áp lên mặt Hạ Triều Sinh.
Cậu sợ lạnh, bất mãn bĩu môi, sau đó xoay người đưa lưng về phía Mục Như Quy, lại ngủ mất.
Mục Như Quy ngồi bên sập, đầu ngón tay mân mê vành tai của Hạ Triều Sinh một lát, tựa như đang dùng lòng bàn tay đo chiếc cổ mảnh khảnh của cậu, nhưng lại không thật sự chạm vào.
Cuối cùng, Mục Như Quy rón ra rón rén cởi áo ngoài, xốc chăn lên, ôm Hạ Triều Sinh đang ngủ đến mơ màng vào lòng ngực.