[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên – Chương 9. Thú vui xấu xa – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên - Chương 9. Thú vui xấu xa

Edited by: makemenpregnant

________________________________________________________

Tống Lễ Ngọc thật sự cảm thấy rất đẹp trai.

Hạc Tri Chu để tiện cho việc lên lớp đã cởi áo khoác ngoài, bên trong mặc một chiếc áo bó sát nửa tay màu đen, phác họa ra đường eo thon gọn, rất đẹp, rất uyển chuyển.

Trên cổ anh còn dán miếng dán cách ly, người ngoài chỉ cho rằng Hạc Tri Chu sắp đến kỳ mẫn cảm, hoàn toàn không nghĩ rằng dưới miếng dán cách ly là những vết đỏ rộp bị cắn xé nhiều lần.

Anh cứ thế, trên cổ đầy vết cắn, cao ngạo dùng ánh mắt xem rác rưởi nhìn xuống một alpha khác.

Tống Lễ Ngọc cảm thấy người bình thường rất khó không rung động, cho nên để phòng ngừa người khác cũng rung động, hắn lập tức xuất hiện trước mặt Hạc Tri Chu, làm người vợ cả đưa nước cho bạn trai.

Kết quả là Hạc Tri Chu vừa rồi còn rất hung dữ, quay đầu lại nhìn thấy hắn thì ánh mắt liền dịu dàng đi, giống như trực tiếp từ một loại hung thú hoang dã biến thành một chú chó nhỏ lông trắng mắt ướt át, bị hắn gọi một tiếng \”chồng\” liền bị đơ não.

…Ồ, được rồi, Hạc Tri Chu hung dữ không còn nữa rồi.

Tống Lễ Ngọc có chút tiếc nuối, tuy rằng rất thích Hạc Tri Chu chỉ dịu dàng với mình, nhưng anh vẫn khá thích đối phương sắc sảo.

Nhưng dù sao thì cũng đều là Hạc Tri Chu, không có gì khác biệt cả. 

Sau khi Tống Lễ Ngọc dọn sạch mảnh vỡ trong lòng bàn tay Hạc Tri Chu, hắn cười híp mắt kéo Hạc Tri Chu xuống đài, vòng ra phía sau sân huấn luyện, để anh tránh khỏi ánh mắt của mọi người.

\”Chồng, anh nghỉ ngơi một lát, em đi xin phép thầy giáo cho nghỉ.\” Tống Lễ Ngọc vừa nói vừa ấn Hạc Tri Chu đang cầm chai nước với vẻ mặt ngơ ngác xuống ghế.

Hạc Tri Chu ngoan ngoãn ngồi xuống, trông vẫn còn như đang bị đơ não.

Tống Lễ Ngọc buồn cười xoa xoa mái tóc trắng của anh, rồi đi tìm giáo viên giáo dục thể chất.

Bên ngoài vẫn còn một mảnh hỗn loạn, robot y tế đang cố định chỗ gãy xương cho Mục Kim Hải và đưa đến phòng y tế trường, với kỹ thuật y tế hiện tại, alpha gãy xương nhiều nhất ba ngày là có thể khỏi hoàn toàn, nhưng Mục Kim Hải giống như bị làm sao ấy, vừa khóc vừa mắng trên mặt đất.

\”Ngày mai tôi còn có tiết chuyên ngành! Hạc Tri Chu cho dù hận tôi đến đâu cũng không thể đối xử với tôi như vậy chứ? Ai sẽ bồi thường điểm chuyên cần cho tôi?? Kỳ thi cuối kỳ của tôi trượt thì làm sao hả huhuhu…\”

Anh ta chỉ nói những chuyện mà sinh viên quan tâm nhất, khiến cho những bạn học xung quanh vốn có chút bất bình vì anh ta mang dao nhất thời dâng lên một chút đồng tình kỳ lạ.

Thật biết tránh nặng tìm nhẹ.

Tống Lễ Ngọc liếc nhìn anh ta một cái, lạnh lùng mở miệng: \”Nếu anh không mang dao thì cũng sẽ không bị thương, sao? Điểm chuyên cần của anh là điểm, còn của Hạc Tri Chu thì không phải?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.