Edited by: makemenpregnant
_____________________________________________________
Khi Tống Lễ Ngọc tắm xong bước ra, trên bàn đã bày sẵn ba món ăn và một món canh.
Sườn xào chua ngọt, tôm xào ngô non, ngó sen xào, canh là canh trứng cà chua, bên trong còn có thêm rau xanh và thịt băm.
Có thể thấy, quả thực là đang nghiêm túc thực hiện lời hắn nói \”trong tủ lạnh có gì dùng nấy\”, tất cả đều là món ăn gia đình, hơn nữa đều là vị ngọt mà Tống Lễ Ngọc thích.
Vốn dĩ muốn nhân cơ hội này xem thử sở thích ăn uống của Hạc Tri Chu, Tống Lễ Ngọc có chút thất vọng, nhưng nhớ tới mỗi lần hỏi Hạc Tri Chu muốn ăn gì đối phương đều tỏ vẻ mờ mịt, lại cảm thấy kết quả này không tính là bất ngờ.
Trong phòng khách vọng lại tiếng nước róc rách nho nhỏ, là Hạc Tri Chu đang tắm.
Vậy mà thật sự là sau khi làm xong bữa trưa cho hắn mới đi tắm.
Tống Lễ Ngọc bật cười, nhớ tới bộ quần áo đã không thể mặc được của Hạc Tri Chu, tiến vào phòng thay đồ lấy cho Hạc Tri Chu một bộ đồ ngủ mặc ở nhà mới.
Hắn gõ cửa phòng Hạc Tri Chu: \”Anh Tiểu Chu, em mang quần áo đến cho anh.\”
Trong cửa truyền đến tiếng động vội vàng, vòi hoa sen bị tắt vội, tiếng nước dừng lại, giọng Hạc Tri Chu truyền đến: \”Làm phiền em… cứ để trên giường là được rồi.\”
Được sự đồng ý, Tống Lễ Ngọc trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Đã hai ngày trôi qua kể từ lần cuối hắn đến đây, mùi tin tức tố cam quýt mà lần trước hắn cố ý kéo Hạc Tri Chu lên giường phòng khách hôn môi rồi cọ xát lên đã rất nhạt rồi.
Phòng khách nhà hắn bình thường không có người ở, hắn cũng không có thói quen trang trí phòng khách, đồ nội thất mềm mại là cùng với phòng khách tùy tiện mua theo phong cách tối giản, nhưng sau khi Hạc Tri Chu chuyển đến nhà hắn đã đơn giản mang đến một ít hành lý.
Trên giường gỗ cứng là chiếc chăn xám được gấp vuông vắn chỉnh tề, trên bàn học đặt sách giáo khoa, trong tủ quần áo treo mấy bộ quần áo, một bộ quân trang, ba bộ thường phục và một bộ đồ ngủ.
Có một chút hơi thở sinh hoạt, nhưng tổng thể vẫn lạnh lẽo trống trải như không có người ở vậy.
Lần trước bận rộn bắt nạt Hạc Tri Chu, Tống Lễ Ngọc không tỉ mỉ xem qua phòng khách, bây giờ đánh giá một vòng, càng khiến hắn kiên định hơn với ý nghĩ không thể để Hạc Tri Chu ngủ phòng khách được.
Trong phòng tắm lại vang lên tiếng nước, Tống Lễ Ngọc đem bộ đồ ngủ đặt chỉnh tề trên giường Hạc Tri Chu, đột nhiên phát hiện ra ga giường đã được thay một bộ khác.
Thực ra hắn không nhớ rõ ga giường phòng khách trông như thế nào, nhưng bộ ga giường trước mắt tràn ngập mùi nước giặt thanh mát này, hiển nhiên không phải là cái lần trước bị hắn cọ xát tin tức tố lên.
—— Ồ?
Vậy lúc hắn vào cửa sao vẫn còn ngửi thấy mùi tin tức tố cam quýt nhàn nhạt? Hạc Tri Chu đã cất ga giường đi đâu rồi?