Edited by: makemenpregnant
__________________________________________________
Ông ngoại của Tống Lễ Ngọc, Tống Tùng Nguyên, cũng có thể được xem là một huyền thoại tay trắng làm nên sự nghiệp.
Từ một kỹ thuật viên sửa chữa tinh hạm từng bước đi lên, trở thành một thương nhân thành đạt sở hữu đội thương thuyền Tống Thị khổng lồ, sau đó chuyển sang ngành xây dựng, tuổi trung niên trải qua nỗi đau mất con gái, lại bị con rể mắt trắng gian lận chiếm đoạt phần lớn gia sản, sau nửa năm im hơi lặng tiếng thì vùng lên gây dựng lại sự nghiệp, giúp đỡ cháu ngoại Tống Lễ Ngọc đoạt lại Tống Thị, dẫn dắt Tống Thị chuyển mình sang lĩnh vực công nghệ toàn ảnh.
Tuy rằng ông chỉ là một beta, nhưng trải nghiệm cuộc đời này hoàn toàn có thể được xưng tụng là \”sóng gió trập trùng\”.
Lẽ thường mà nói, người đến tuổi xế chiều, lui về hậu trường tu thân dưỡng tính, hẳn là không còn chuyện gì có thể khiến Tống Tùng Nguyên tự loạn trận cước nữa.
Nhưng bây giờ thì có rồi.
Tống Tùng Nguyên nhìn Tống Lễ Ngọc bảo vệ Hạc Tri Chu vô cùng chu đáo, trong một khoảnh khắc như thấy lại hình ảnh cô con gái năm xưa vì Giang Triết mà cãi nhau nảy lửa với ông, đỏ bừng cả mặt mà nói \”Anh ấy không phải là cái đồ nhà nghèo!\”.
Mạch máu não yêu đương này đúng là có tính di truyền, gia môn bất hạnh mà.
Giang Đình bên cạnh thì cười ha ha, hiển nhiên là có ấn tượng tốt với Hạc Tri Chu, nghe Tống Lễ Ngọc nói vậy, trực tiếp từ trong túi xách lấy ra tấm thẻ.
\”Chuẩn bị rồi, chuẩn bị rồi, ông bà ngoại không biết cháu thích gì, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là thấy tặng tiền là thiết thực nhất.\”
Giang Đình vừa nói, vừa nhét tấm thẻ vào tay Hạc Tri Chu.
Hạc Tri Chu hai tay nhận lấy, căng thẳng nói: \”Cảm ơn ạ.\”
Anh vốn dĩ là kiểu ngoại hình anh tuấn mà người lớn tuổi sẽ yêu thích, thêm vào đó lại là quân nhân tại ngũ, luôn giữ lễ độ và kiềm chế, Giang Đình càng nhìn càng thêm vừa lòng, trực tiếp vỗ bốp một cái vào người Tống Tùng Nguyên còn đang than thở \”gia môn bất hạnh\”.
\”Không sao, đừng khách sáo với bà ngoại, cũng đừng để ý đến ông ngoại cháu, ông già này dạo gần đây xem phim truyền hình nhiều quá, cứ lảm nhảm lảm nhảm ấy.\”
\”Phim truyền hình gì ạ?\” Tống Lễ Ngọc thuận miệng hỏi.
Giang Đình hồi tưởng lại một chút: \”Hình như là tên gì ấy nhỉ… \’Trốn Hôn 99 Lần\’ thì phải? Ồn ào náo nhiệt lắm, người bên trong cứ hở tí là nhảy xuống sông hở tí là đập ly, bà không thích xem.\”
Tống Lễ Ngọc: …
Nếu hắn nhớ không nhầm, bộ phim truyền hình mà lúc trước hắn nghe thấy ở trường học hình như cũng tên là như vậy.
Hắn biết ông ngoại mình rất bắt kịp xu hướng, nhiệt tình lôi kéo bà ngoại đi khắp nơi du lịch quay vlog, nhưng không ngờ lại bắt kịp xu hướng đến mức này.