Edited by: makemenpregnant
____________________________________________________
Ba giờ chiều, thao trường tư nhân của Tống Lễ Ngọc.
\”Đây là phòng huấn luyện, bên trong có sân đối chiến thực cảnh mô phỏng toàn cảnh, cũng có mô phỏng cơ giáp, đây là phòng huấn luyện thể năng, đây là khu ăn uống…\”
Tống Lễ Ngọc lần lượt giới thiệu cho Hạc Tri Chu.
Vẻ mặt của Hạc Tri Chu dần dần chuyển từ kinh ngạc sang có chút mờ mịt.
Khi biết được thân phận của Tống Lễ Ngọc, anh cũng không quá kinh ngạc, vốn dĩ anh không phải là người quá coi trọng tiền bạc quyền thế, một đường leo lên chỉ là vì sống sót và muốn bảo vệ Tống Lễ Ngọc.
Bây giờ, sau khi nhìn thấy thao trường tư nhân của Tống Lễ Ngọc có quy cách sánh ngang quân bộ, Hạc Tri Chu mới cuối cùng có cảm giác chân thực về sự khác biệt thân phận giữa Tống Lễ Ngọc và mình.
Ánh mắt Hạc Tri Chu quét qua hai chiếc cơ giáp đang đậu bên ngoài thao trường — đây là cơ giáp thật sự, chỉ cần nhìn vẻ bề ngoài cũng biết giá trị không hề nhỏ, lại cứ như vậy bị Tống Lễ Ngọc coi như kiến trúc trang trí mà đậu ở đó.
Anh nhớ tới món quà mình đã chuẩn bị cho Tống Lễ Ngọc khi xin lỗi lần trước, nhưng vì liên tiếp xảy ra sự cố mà vẫn chưa đưa ra được, đột nhiên cảm thấy rất khó mà mang ra.
… Anh nên tặng Tống Lễ Ngọc thứ tốt hơn mới đúng, nhưng Tống Lễ Ngọc còn cần gì nữa chứ?
Tống Lễ Ngọc dường như không thiếu thứ gì cả.
Tống Lễ Ngọc liếc mắt liền biết Hạc Tri Chu có lẽ đang xoắn xuýt về vấn đề thân phận, hắn cười nói: \”Anh Tri Chu, đừng căng thẳng, nơi này coi như là một câu lạc bộ hội viên, bình thường là kinh doanh thu phí đối ngoại, em cũng không có giàu đến mức độ này đâu.\”
Hạc Tri Chu gật đầu, vẫn còn có chút chưa hoàn hồn.
Tống Lễ Ngọc dứt khoát nắm lấy tay Hạc Tri Chu, ghé sát lại hỏi: \”Sao anh cứ nhìn cơ giáp mãi vậy, không chuẩn bị dạy em sao?\”
\”Dạy chứ.\” Hạc Tri Chu vội vàng hoàn hồn.
Khi ý thức được mình bị Tống Lễ Ngọc nắm tay, cả người anh đều có thể thấy rõ ràng là cứng đờ lại.
Tống Lễ Ngọc coi như không thấy, nghiêng đầu: \”Hạc giáo quan, vậy chúng ta bắt đầu từ đâu đây?\”
Vành tai Hạc Tri Chu đỏ lên.
Anh muốn nói đừng gọi anh như vậy, nhưng lại chậm một nhịp nhận ra Tống Lễ Ngọc hình như rất thích dùng đủ loại xưng hô để gọi anh, thưởng thức dáng vẻ không được tự nhiên của anh.
Hình như phản bác cũng vô ích, Hạc Tri Chu dứt khoát không phản bác nữa, theo kế hoạch ban đầu nói: \”Trước tiên đi phòng huấn luyện, dùng uy áp tinh thần lực mà em đã dùng để hạ gục đám người kia lên người anh một lần, anh xem mức độ khống chế tinh thần lực cụ thể của em đến đâu.\”
Tống Lễ Ngọc ra vẻ một học sinh ngoan ngoãn: \”Vâng, giáo quan.\”
Hạc Tri Chu: …
Hạc Tri Chu đột nhiên cúi đầu, cảm thấy mình quả nhiên vẫn nên phản bác lại cái xưng hô có độ xấu hổ hơi cao này mới đúng.