Edited by: makemenpregnant
___________________________________________________
Chiếc phi thuyền vốn nên quay về hướng quân bộ lại chuyển hướng, lái về phía nhà Tống Lễ Ngọc.
Tống Lễ Ngọc lấy quần áo dự phòng tìm được ném lên người Hạc Tri Chu.
\”Mặc vào.\”
Hạc Tri Chu nhanh chóng nhận lấy quần áo mặc vào, trong lúc đó vì động tác quá nhanh mà kéo trúng vết thương, băng gạc lại thấm ra chút máu đỏ.
Tống Lễ Ngọc nhìn chằm chằm vết thương của Hạc Tri Chu một lúc, rồi lại bật cười, hắn kéo Hạc Tri Chu vẫn luôn căng thẳng ngồi xuống.
\”Chồng à, căng thẳng như vậy làm gì, em chỉ đưa anh về nhà dưỡng thương thôi mà.\” Tống Lễ Ngọc cười nói.
Hạc Tri Chu nhìn khuôn mặt tươi cười của Tống Lễ Ngọc, không dám lên tiếng, lại không dám không trả lời, cuối cùng chỉ có thể nói: \”Xin lỗi, đã để em lo lắng rồi.\”
\”Anh đã không nghe lời em phải chú ý an toàn, bởi vì anh nghĩ đến việc sớm một chút đến đón em.\”
Hạc Tri Chu nhận lỗi rất nhanh.
Anh dừng một chút, lại cẩn thận giải thích: \”Chỉ là vết thương nhỏ thôi, ngày mai sẽ khỏe lại ngay.\”
Khả năng tự phục hồi của alpha cấp SS rất mạnh, vết thương do súng bắn lần trước của anh ngày hôm sau cũng đã hồi phục tốt rồi.
Tống Lễ Ngọc xoa xoa mái tóc trắng mềm mại của Hạc Tri Chu.
\”Ừm.\” Hắn đáp lời, suy nghĩ xem mình nên mở lời nói thật với Hạc Tri Chu như thế nào.
Thái độ hời hợt của Tống Lễ Ngọc ngược lại khiến Hạc Tri Chu không hiểu ra sao, chỉ có thể cúi đầu tùy ý để Tống Lễ Ngọc xoa đầu.
Hạc Tri Chu cảm thấy khi Tống Lễ Ngọc tức giận thì không nói lời nào, chỉ dịu dàng nhìn anh cười, thật sự là khiến trong lòng anh phát hoảng.
Anh thà rằng Tống Lễ Ngọc giống như lúc diễn kịch mà nổi giận với anh, hoặc là đánh anh, chứ không phải cứ như vậy nhìn anh.
Hạc Tri Chu rất thất bại, anh rũ mắt xuống, giống như một chú chó con bị trách mắng, cứ như vậy với một tư thế rất tủi thân cúi đầu mặc cho Tống Lễ Ngọc xoa đầu mình.
Mãi đến hai phút sau Tống Lễ Ngọc mới phản ứng lại có gì đó không đúng.
Hắn nhìn Hạc Tri Chu đang cúi đầu một động cũng không dám nhúc nhích, cảm thấy có chút buồn cười.
Vào khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Hạc Tri Chu bị thương hắn đúng là tức giận, nhưng lửa giận kéo dài đến khi băng bó cho Hạc Tri Chu thì đã cơ bản tắt ngúm rồi.
Chỉ nổi giận thì vô dụng, hắn phải khiến Hạc Tri Chu hiểu được vì sao hắn tức giận.
Đợi đến khi liên lạc với Tạ Trầm Ninh, bắt đầu xin nghỉ phép cho Hạc Tri Chu, Tống Lễ Ngọc đã bắt đầu suy nghĩ về tính khả thi của việc vạch trần thân phận vào lúc này rồi.