[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên – Chương 13. Tiếng rên rỉ mơ hồ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên - Chương 13. Tiếng rên rỉ mơ hồ

Edited by: makemenpregant
____________________________________________

Hai người ngồi xuống trước bàn làm việc.

Văn phòng của Hạc Tri Chu rất rộng rãi, bên trong còn có phòng nghỉ nhỏ, bị giam lỏng ở đây có thể coi là đãi ngộ đặc biệt.

Chỉ là ghế ông chủ chỉ có một chiếc, còn lại là ghế sofa bên cạnh – không ai dám ngồi trong văn phòng của Hạc Tri Chu nói chuyện với anh.

Hiện tại, chiếc ghế duy nhất này đã được Tống Lễ Ngọc ngồi theo ý kiến kiên trì của Hạc Tri Chu, còn bản thân Hạc Tri Chu thì đứng ở một bên, cẩn thận mở hộp giữ nhiệt mà Tống Lễ Ngọc mang tới.

Một hộp đựng canh, một hộp đựng cơm, khe hở còn nhét thêm một hộp trái cây, Hạc Tri Chu lần lượt mở ra, nhìn hình vẽ trang trí bằng rong biển trên cơm mà ngẩn người.

\”Thích không? Em cố ý làm sáng nay đó.\” Tống Lễ Ngọc chống cằm cười tủm tỉm nhìn Hạc Tri Chu, giống như một con mèo lớn đang kiêu ngạo vẫy đuôi.

\”…Thích.\” Đầu ngón tay của Hạc Tri Chu gần như đỏ lên.

\”Vậy thì anh ăn đi, em ăn ở nhà rồi, vừa nãy anh nói dung dịch dinh dưỡng để bên ngoài, là còn chưa ăn cơm trưa đúng không? Với lại vết thương trên cánh tay anh đã khỏi chưa?\”

Tống Lễ Ngọc vừa nói vừa định đứng dậy nhường chỗ cho Hạc Tri Chu, liền bị Hạc Tri Chu ngăn lại.

\”Em cứ nghỉ ngơi một lát đi, sáng nay em làm cơm vất vả rồi, anh khỏi rồi, anh đứng là được rồi.\” Hạc Tri Chu có chút luống cuống tay chân.

Anh hoàn toàn không ngờ Tống Lễ Ngọc lại đột nhiên đến đưa cơm cho anh, thậm chí từ món ăn đến canh và trái cây đều đầy đủ cả…

Được Tống Lễ Ngọc đối xử như vậy, anh thật sự chưa từng nghĩ tới, anh không biết phải làm sao.

Cuối cùng, Hạc Tri Chu chỉ có thể vụng về nói: \”Lần sau có thể không cần phiền phức như vậy… Quân bộ cũng có nhà ăn, em còn phải đi học, sẽ mệt.\”

Tống Lễ Ngọc nhướng mày: \”Anh chê cơm em làm không ngon?\”

Hạc Tri Chu vội vàng lắc đầu: \”Không phải, anh không có chê, rất ngon, anh sợ em mệt.\”

\”Em không mệt, em chính là thích nấu cơm.\” Tống Lễ Ngọc ngước đầu nhìn Hạc Tri Chu đang đứng, chớp chớp mắt, \”Nếu anh không thích, em sẽ mang tặng cho bạn học khoa hội họa.\”

\”…Đừng.\” Hạc Tri Chu im lặng ôm chặt hộp cơm của mình.

\”Vậy chẳng phải được rồi sao, em đưa cho anh thì anh cứ ăn, nếu em không rảnh thì sẽ không miễn cưỡng mình nấu cơm đâu.\” Tống Lễ Ngọc hừ nhẹ.

Hộp giữ nhiệt chất lượng rất tốt, cơm nước đến giờ vẫn còn bốc hơi nóng hổi, Hạc Tri Chu cảm nhận được sự ấm áp trong lòng bàn tay, rất nghiêm túc nói lời cảm ơn với Tống Lễ Ngọc:

\”Cảm ơn em, là anh khiến em lo lắng rồi… Hôm qua anh còn nghĩ đến chuyện giấu em, chọc em tức giận, xin lỗi.\”

Anh thật sự đã nghiêm túc tự kiểm điểm rồi, thậm chí quà xin lỗi cũng đã chuẩn bị xong, chỉ là hoàn toàn không ngờ Tống Lễ Ngọc lại chủ động tìm đến anh trước, thật sự cứ như vậy mà nhẹ nhàng tha thứ cho anh.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.