[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên – Chương 11. Cứ như bị hôn hỏng rồi. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên - Chương 11. Cứ như bị hôn hỏng rồi.

Edited by: makemenpregnant

___________________________________________________

Khi Hạc Tri Chu đến nơi, Tống Lễ Ngọc mới chỉ đan được hai phần ba chiếc khăn quàng cổ.

Cánh cửa bật mở \”ầm\” một tiếng, Hạc Tri Chu thở hổn hển chạy vào, theo sau là cục trưởng mặt mày ngơ ngác, lén la lén lút quan sát tình hình.

Tống Lễ Ngọc dừng tay đan khăn, liếc nhìn đồng hồ.

Đã mười lăm phút rồi, không thể trách Hạc Tri Chu được, là do hắn cố ý làm khó người ta. Việc có thể từ vùng ngoại ô chạy về trong mười lăm phút đã là một tốc độ khó tin.

\”Bảo bối…\” Hạc Tri Chu lo lắng nhìn hắn.

Tống Lễ Ngọc mỉm cười, đứng dậy: \”Ông xã, anh về vừa kịp lúc đấy, lại đây thử chiếc khăn xem độ dài thế này đã được chưa, em xem có cần đan dài thêm không.\”

Thế là Hạc Tri Chu ngoan ngoãn cúi đầu để Tống Lễ Ngọc quàng khăn cho mình.

Anh không dám hỏi Tống Lễ Ngọc tại sao lại đan khăn vào mùa hè, chỉ là anh cảm thấy nụ cười và cái cách Tống Lễ Ngọc quàng khăn cho anh có gì đó hơi đáng sợ, cứ như muốn siết cổ anh đến chết vậy.

…Không đúng, Tống Lễ Ngọc hiền lành và tốt bụng như thế, sao có thể làm chuyện kinh khủng đó được.

\”Ưm… hơi ngắn, vẫn cần dài thêm chút nữa.\” Tống Lễ Ngọc vừa nói vừa ước chừng.

Chiều cao của Hạc Tri Chu cũng xấp xỉ hắn, bình thường hắn đan khăn quàng cổ quá nhiều, để tránh tồn kho, hắn thường tặng cho Dịch Ngải hoặc bạn học, nên theo quán tính hắn đã đan theo chiều cao của người bình thường.

Hạc Tri Chu căng thẳng cúi đầu, mặc cho Tống Lễ Ngọc tùy ý chỉnh sửa.

\”A.\” Anh nghe thấy Tống Lễ Ngọc khẽ kêu lên một tiếng, \”Ông xã, tay anh đang chảy máu.\”

\”Là do tôi bất cẩn bị cứa vào, đã băng bó xử lý rồi, chỉ là hơi rỉ máu thôi.\” Hạc Tri Chu giải thích.

Là do súng lượng tử gây ra, nhưng chi tiết này tốt nhất nên bỏ qua, chỉ khiến Tống Lễ Ngọc lo lắng thêm.

Giọng nói của Tống Lễ Ngọc càng thêm dịu dàng, mang theo sự lo lắng: \”Sao có thể được chứ, ông xã, chúng ta về nhà thôi, em giúp anh xử lý lại vết thương.\”

Da đầu Hạc Tri Chu căng lên.

Tống Lễ Ngọc vẫn rất dịu dàng, nhưng không biết có phải do câu \”chia tay\” trên trí não mang đến ảo giác cho anh hay không, Hạc Tri Chu cứ có cảm giác mơ hồ rằng giây tiếp theo mình sẽ bị Tống Lễ Ngọc giết chết.

Là loại ý thức nguy cơ nguyên thủy nhất.

Tống Lễ Ngọc dưới ánh mắt đờ đẫn của cục trưởng, dịu dàng ân cần nắm tay Hạc Tri Chu cứng đờ rời đi, hắn dìu Hạc Tri Chu ngồi xuống ghế, rồi tự mình đi lái phi thuyền.

\”Ông xã, anh bị thương rồi, hay là để em lái nhé.\”

Một câu nói của Tống Lễ Ngọc đã ép Hạc Tri Chu trở về chỗ ngồi.

Lúc này, Hạc Tri Chu nghe Tống Lễ Ngọc gọi mình là \”ông xã\” đã không còn thấy ngại ngùng nữa, bởi vì dù có chậm tiêu đến đâu thì cuối cùng anh cũng đã nhận ra, Tống Lễ Ngọc đang giận.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.