Editor: Mục Tử
Đăng tại wattpad
————————-
Đấy, đấy, lại bắt đầu rồi đấy.
Lê Phong Trí nhìn sắc mặt của ba người mà không khỏi tê dại da đầu.
Cố Chi Xuyên nhìn Cảnh Thiệu Từ nói: \”Cảnh tiên sinh, tôi và cậu Yến thực sự chỉ là bạn bè mà thôi.\”
\”A, là bạn bè à?\”
Cảnh Thiệu Từ cười lạnh một tiếng, sau đó cất bước về phía thang máy.
Yến Tử Tu mặc kệ hắn là cái thái độ gì, quay sang nói với Cố Chi Xuyên: \”Trở về rồi nói!\”
Trời cũng đã tối, sau khi ăn xong, Lê Phong Trí liền liên lạc với đoàn làm phim, còn Yến Tử Tu và Cố Chi Xuyên thì cùng nhau trở về phòng.
\”Đại nhân, hôm nay tôi và Cố Cố phát hiện một con quỷ, cậu ấy nói lúc còn sống từng làm diễn viên, còn từng nhận được giải nam phụ xuất sắc nhất.\”
Cố Chi Xuyên lấy điện thoại, tra tư liệu trên Baidu rồi đưa tới trước mặt cậu.
Yến Tử Tu xem xong, nhìn hai người nói: \”Làm phiền hai người rồi.\”
\”Không đâu, không đâu ạ!\” Tấn Tê vội vàng xua tay: \”Giúp được đại nhân lúc cấp bách, chúng tôi đã thấy rất vui rồi!\”
Cố Chi Xuyên trên mặt nở nụ cười ôn hòa, cũng nhẹ gật đầu.
\”Hắn ta giờ ở đâu?\”
Nói đến vấn đề này, Tấn Tê lộ vẻ lo lắng nói: \”Đại nhân, cậu ấy là địa phược linh*.\”
Yến Tử Tu nhíu mày, mở miệng hỏi: \”Trên người hắn có khí huyết sát?\”
Tấn Tê vội lắc đầu, khẳng định nói: \”Không có, cậu ấy chưa từng hại người.\”
Vậy tức là đã có người sử dụng thuật pháp vây nhốt hồn phách của hắn lại.
Yến Tử Tu hơi híp mắt, suy nghĩ một chút nói: \”Tối nay ta sẽ đi xem tình hình một chút.\”
\”Vậy bọn ta cũng đi cùng ngài!\”
Hơn 9 giờ tối, cả ba cùng rời khỏi khách sạn.
Hơn nửa giờ sau, Cảnh Thiệu Từ nhận được điện thoại từ Tạ Hoàn Hâm.
\”Tiểu Từ, con đang ở cùng với Tu Tu à?\”
Cảnh Thiệu Từ lạnh lùng nhấp môi, ngừng một hai giây rồi mới trả lời: \”Em ấy đang tắm ạ!\”
\”A, là vậy à, bảo sao mẹ gọi không thấy nó nghe máy.\”
Tạ Hoàn Hâm nói thêm vài câu, trước khi cúp máy còn dặn dò: \”Lát nữa Tu Tu tắm xong, con nhớ bảo nó gọi lại cho mẹ đấy!\”
Cảnh Thiệu Từ do dự một chút, nhưng vẫn đáp: \”Vâng ạ.\”
Kết thúc cuộc gọi, hắn liền gọi vào số của Yến Tử Tu, nhưng từ đầu đến lúc có âm thanh nhắc nhở thì vẫn không có ai nghe máy.
Sau khi gọi lại một lần nữa vẫn không được, hắn liền lật tìm số của Lê Phong Trí trong danh bạ.
\”Quản lý Lê, tôi là Cảnh Thiệu Từ.\”