Chương 15: Giường rất lớn nhưng vẫn thiếu gì đó
Editor: Pingpong1105
Hứa Duyên cảm thấy hai chân như nhũn ra.
Con mắt kia vẫn theo dõi y không nhúc nhích, y cố gắng đứng vững dưới ánh nhìn đáng sợ ấy.
Chung Trường Nhã rụt người vào trong tường thêm một chút, cô kéo tay Hứa Duyên, lắc lắc đầu.
Đừng mở cửa sổ.
Hứa Duyên hiểu ý cô. \”Người\” bám ngoài cửa sổ một mực bảo bọn họ mở cửa ra, nhưng ngoài gõ cửa thì gã không làm hành động gì khác, đương nhiên do gã không thể tự mình mở cửa, ít nhất hiện giờ cũng không có cách để mở.
Biết vậy nhưng mà. . .
Hứa Duyên chỉ cần hơi dịch chuyển một chút là con mắt kia sẽ dính theo y không buông.
Như đang làm bài kiểm tra tố chất tâm lý vậy.
\”Sao không mở?\” Giọng nói của \”người\” kia tràn ngập sự thất vọng: \”Chìa khóa ở ngay đây mà.\”
Hứa Duyên véo lòng bàn tay để kìm lại sự run rẩy trong giọng nói: \”Mày còn không nói cho bọn tao biết công dụng của cái chìa khóa đó, sao tao phải lấy chứ?\”
\”Người\” kia nghe vậy thì giải thích luôn: \”Nó có thể mở phần lớn phòng trong căn nhà này, tên ác ma kia bình thường rất cảnh giác, tối sau khi hắn ngủ là cơ hội duy nhất để bọn mày ra tay, nhưng khi hắn ngủ cũng đồng nghĩa với việc cửa phòng đã khóa chặt. Bọn mày cầm chiếc chìa khóa này là có thể giết ngược lại hắn trước khi hắn ra tay rồi.\”
Hứa Duyên hỏi: \”Nếu chiếc chìa khóa đó quan trọng đến vậy thì sao có thể rơi vào tay mày được?\”
\”Tự hắn làm rơi đó.\” Một tiếng cười quái dị phát ra từ cổ họng của kẻ bên ngoài: \”Bọn mày chắc không biết đêm qua hắn đi đâu nhỉ? Hắn đến nơi thường dùng để vứt xác nha. . .Giết ai đều quẳng ở đó hết, mới hôm trước hắn vừa vứt thêm một cái.\”
Hôm trước?
Hứa Duyên bất giác nghĩ tới Trần Tân.
Vào đêm mà Trần Tân gặp chuyện đúng là ngài Lục có xuất hiện ở tầng bọn họ, nhưng sau khi sự việc kết thúc hắn mới tới, nghĩ thế nào cũng thấy thứ nửa người kia giống hung thủ hơn ngài Lục, hơn nữa chỉ có Bạch Trục mở cửa ra nhìn, còn Hứa Duyên vẫn chưa thấy Trần Tân.
Hứa Duyên nghi hoặc hỏi: \”Cái xác đó. . .Là nam hay nữ?\”
\”Người\” kia im lặng một lúc lâu.
Chắc là không ngờ cậu ta sẽ hỏi câu này.
Lúc lâu sau gã mới đáp: \”Nữ.\”
Vậy chắc chắn không phải Trần Tân rồi.
Hứa Duyên dựa vào vách tường, dù kẻ ngoài cửa sổ có tuôn bao nhiêu thông tin y cũng không định ra mở cửa. Y nói: \”Mày biết rõ nhỉ, không phải cũng từng nằm cùng đống xác ở đó đấy chứ?\”
\”Người\” kia thấp giọng cười hai tiếng.
\”Không đâu mà. . .Tao bò từ trong đó ra rồi nhặt được cái chìa khóa này trong tuyết thôi.\” Gã đập vào cửa sổ: \”Biết nhiều như vậy rồi mà mày không định ra lấy chìa à? Chẳng lẽ mày chịu ngồi yên chờ chết hả?\”