[Đm/Edit] Nhóc Câm Bị Cả Nhà Vai Ác Nghe Được Tiếng Lòng – Chương 44: Y Lai Ân, tên nhát gan! – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Edit] Nhóc Câm Bị Cả Nhà Vai Ác Nghe Được Tiếng Lòng - Chương 44: Y Lai Ân, tên nhát gan!

Ở gần khu vực phía nam của thủ đô, có một bãi biển vắng vẻ, hiếm người lui tới.

Thời Thanh nhặt một vỏ sò, trông nó trơ trụi và xấu xí, nhưng cậu vẫn nắm chặt trong lòng bàn tay.

Cậu ngồi trên tảng đá ngầm, để sóng biển không ngừng vỗ vào đầu ngón chân. Tiếng sóng như đánh thẳng vào lồng ngực cậu.

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau cậu, cậu giật mình, vội vàng dùng mu bàn tay lau mắt rồi mới quay lại.

Omega khẽ cong đôi mắt, mỉm cười, dùng ký hiệu hỏi:

\”Sao Y Lai Ân lại đến đây? Em không nghe thấy tiếng bước chân của anh.\”

Y Lai Ân dùng áo khoác quân phục bọc lấy Thời Thanh, chắn đi cơn gió biển rồi ôm cậu xuống.

Nhưng khi phát hiện cậu không mang giày, anh lại không đặt cậu xuống nữa.

\”Mai Lý Khoa nói em đang ở đây.\” giọng Y Lai Ân bình tĩnh nói: \”Gió to thế này, em đừng ở lại quá lâu.\”

Ánh mắt anh rơi vào hàng mi của Thời Thanh còn vương chút hơi nước.

Thời Thanh mấy máy môi: \”Xin lỗi, em thấy tin nhắn anh gửi rồi nhưng mà không trả lời.\”

Y Lai Ân nói: \”Không cần phải xin lỗi vì chuyện này, anh đã nói rồi, em làm gì cũng được.\”

Anh cúi đầu hôn vào hàng mi của Thời Thanh: \”Em muốn về nhà bây giờ chưa?\”

Chữ \”nhà\” này khiến chóp mũi Thời Thanh chua xót.

Cậu lau sạch đi những giọt nước mắt còn chưa kịp nghẹn trở về, xòe tay ra đưa cho Y Lai Ân.

Y Lai Ân hỏi: \”Cho anh?\”

Thời Thanh gật đầu, bỗng có chút ngại ngùng.

Một vỏ sò bình thường có thể dễ dàng tìm thấy dọc bờ biển, làm sao so được với những bông hoa mà mỗi lần Y Lai Ân về nhà đều cố tình đi đường vòng để đưa cho cậu.

Nhưng Y Lai Ân vẫn cố ý dành một tay để nhận lấy nó một cách trịnh trọng.

\”Cảm ơn em.\”

Thời Thanh biết có lẽ Y Lai Ân không hiểu vì sao cậu lại tặng anh chiếc vỏ sò này, nhưng anh vẫn nâng niu nó như thể vừa nhận được món quà đắt giá nhất, dùng giọng điệu đầy trân trọng để nói lời cảm ơn.

Thời Thanh nghĩ, mình thực sự đã đủ may mắn rồi.

Cậu ngẩng đầu ra hiệu với Y Lai Ân: \”Chúng ta, về nhà, thôi.\”

Cậu cúi xuống tìm giày của mình, nhưng lại bị Y Lai Ân bế lên đặt lại trên tảng đá.

Chưa kịp phản ứng, cậu đã thấy Y Lai Ân cúi người nhặt giày của mình, chậm rãi quỳ một gối xuống.

Vị Alpha từng lạnh lùng giết chóc nơi chiến trường, lúc này lại giống như bất cứ người chồng bình thường nào, cẩn thận dùng khăn tay lau sạch cát dính trên chân Thời Thanh, rồi giúp cậu mang giày vào.

Lần này, Thời Thanh không từ chối nữa.

Sau khi mang giày xong, Y Lai Ân nắm lấy tay Thời Thanh, cùng cậu sánh vai đi về phía nơi đậu chiếc phi cơ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.