Phiên tòa livestream này kết thúc với tốc độ chóng mặt, nhanh chóng đảo ngược tình thế.
Nhưng dư luận vẫn chưa dừng lại.
[ Ủa gì vậy? Sao lại trực tiếp bắt người đi luôn rồi? ]
[ Quân đội đã ra lệnh bắt giữ, cú lật ngược ván cờ này đỉnh thật. ]
[ Tốt xấu gì cũng đang livestream, ít nhiều gì cũng cho cái lý do đi, lẽ nào quân đội cứ muốn bắt ai là bắt? ]
[ Nguyên soái nói rồi, nguy hại đến an toàn của Đế quốc, thế chẳng phải là tội phản quốc à!! ]
[ Đấy mà là lý do? Bằng chứng đâu? Lẽ nào Thanatos nói gì cũng đúng hết sao. ]
[ Có sao nói vậy thôi, quân đội chưa từng bắt nhầm người… ]
[ Tò mò ghê, không biết nguyên soái nắm được bằng chứng gì, làm sao mà biết được chuyện này nhỉ! ]
[ ……. ]
Không lâu sau, một thông báo do quân đội phối hợp với Sở cảnh sát phát hành đã xuất hiện trên trang chủ của các nền tảng.
Thông báo công bố một lượng lớn bằng chứng, tất cả đều được lấy từ vòng tay của Nặc Á, chứng minh rằng gã đã duy trì liên lạc lâu dài với một nhân vật có thực quyền của quốc gia đối địch và tiến hành giao dịch, âm mưu gây sóng gió trong hoàng thất Đế quốc.
Vu oan cho Hoàng Thái tử cũng là một phần trong kế hoạch của bọn họ.
Nặc Á bị kết án tử hình vì tội phản quốc.
Trong thông báo riêng của quân đội còn đề cập rằng tất cả những bằng chứng này đều do một \”nhân viên kỹ thuật họ Thời\” dùng các biện pháp chuyên môn phá giải.
Mặc dù pháp luật Đế quốc không cho phép xâm nhập vào trong hệ thống riêng tư của người khác, nhưng hành động của vị đó đã được quân đội đặc cách cho phép, cho nên điều này phù hợp với quy định.
Dù không chỉ đích danh, nhưng hầu hết mọi người vừa nhìn đã biết nhân viên kỹ thuật này là ai.
Vụ án Hoàng Thái tử bạo hành gây chấn động cả nước, cứ thế mà hạ màn.
*
Một ngày trước khi Nặc Á bị hành hình, Thời Thanh lặng lẽ tìm đến Vưu Di An.
\”Cậu muốn đi gặp Nặc Á?\” Vưu Di An liên tục lắc đầu: \”Anh trai tôi sẽ không đồng ý đâu.\”
Thời Thanh dùng thiết bị giọng nói: \”Anh, chỉ, đi, một lát, thôi, Y Lai Ân, sẽ, không biết, đâu…\”
Vưu Di An vẫn lắc đầu: \”Không được, Nặc Á tâm địa độc ác, nếu anh xảy ra chuyện gì anh cả sẽ giết tôi mất.\”
Thời gian qua, cậu ta đã hoàn toàn nhận thức được Thời Thanh có vị trí đặc biệt thế nào đối với anh cả mình.
Thời Thanh chắp hai tay trước ngực, tràn ngập mong đợi nhìn Vưu Di An.
Lần đầu tiên trong đời, Vưu Di An được trải nghiệm cảm giác lương tâm cắn rứt là thế nào.
\”Nhưng tôi cũng không có cách nào đưa anh vào được.\” Vưu Di An vò đầu, \”Tôi đâu phải người của quân đội.\”
Thời Thanh vội vàng nói: \”Y Lai Ân, nói, Sở cảnh sát, cũng có, quyền, thăm hỏi.\”