Nhìn thấy dưới lầu bỗng xuất hiện nhiều khách như vậy, trên mặt nữ tử hiện lên vài phần xin lỗi, vội nâng theo làn váy bước xuống cầu thang, “Tiểu điếm mở ở chỗ này, cả ngày cũng không có sinh ý gì, thật không nghĩ đến có thể có nhiều vị khách đến vậy, chiêu đãi không chu toàn, còn thỉnh chư vị thứ lỗi.”
Nữ tử diện mạo cực kì xinh đẹp, giọng nói cũng uyển chuyển êm tai, các thiếu niên vốn chưa thấy nhiều mỹ nhân sôi nổi lộ vẻ kinh diễm.
Lúc này Bùi Vũ Y cũng mặc kệ việc trừng mắt với Kỷ Hành, nàng bước vài bước dịch đến bên người Phong sư huynh, nhỏ giọng nói: “Phong sư huynh, vị tỷ tỷ này thật đẹp á!” Hoàn toàn khác với kiểu đẹp đẽ đầy đặn quyến rũ của Lan Nghiên tiên tử, nữ tử một thân ăn mặc giản dị nhưng chẳng hiện chút nhạt nhẽo, lông mi nàng như những dãy núi xa, da trắng như ngưng chi, một cái liếc mắt thoáng qua tựa như tiên nữ từ trên Cửu Trọng Thiên rơi vào lòng nhân gian, đẹp và thuần khiết làm người ta không nảy ra một ý nghĩ khinh nhờn nào. Đáng tiếc…..”Chưa từng tương phùng khi nàng chưa gả.”
Tiếng thở dài này của Bùi Vũ Y vừa lộ ra, cái trán đã bị gõ một cái.
Phong Thư Ngâm dùng hai ngón tay gập lại gõ lên đầu Bùi Vũ Y một cái, thấy đối phương che trán thở phì phò nhìn hắn bèn cười một tiếng, nói: “Trẻ con không hợp nói mấy lời này.”
Dứt lời, hắn quay đầu nhìn về phía nàng kia: “Xin hỏi vị phu nhân này xưng hô thế nào?”
Nàng cười nhàn nhạt, thanh lệ uyển chuyển không gì sánh được, nàng nhẹ giọng nói: “Phu nhân thì không dám nhận, nhà chồng tiểu nữ họ Giang, các người gọi ta là Giang nương tử là được.”
Nói xong, Giang nương tử liền tiếp đón mọi người, “Các khách nhân đều đứng làm chi? Tuy sinh ý tiểu điếm quạnh quẽ nhưng cũng vẫn quét tước sạch sẽ hàng ngày, khách nhân tùy ý ngồi, muốn cái gì chỉ cần nói một tiếng.”
Phong Thư Ngâm nghe vậy, duỗi tay sờ cái bàn bên cạnh, quả thực không một hạt bụi, có thể thấy đã lau hàng ngày.
Đuôi lông mày hắn nhướng lên, nở nụ cười nói: “Thật đúng là có việc làm phiền nương tử.” Nói rồi hắn lấy một ít linh gạo cùng thịt rau dưa từ túi Càn Khôn đặt trên bàn, “Thật ra ta thì không sao cả, ăn một viên Tích Cốc đan coi như chấp vá, chỉ là bọn nhỏ tuổi còn nhỏ, không ăn chút đồ sợ là không lớn khỏe.”
Giang nương tử nghe vậy cười nói: “Điều này cũng đúng.”
Nàng xoay người hô với cánh cửa nhỏ sau quầy một cái: “Phúc bá, có khách đến.”
“A.” Một ông lão lưng hơi còng xốc mành cửa phòng bếp đi ra, vừa thấy có nhiều khách đến như vậy thì cặp mắt vẩn đục kia lập tức sáng lên một chút, lão tiến đến cầm lấy túi linh gạo cùng rau thịt rồi vui tươi hớn hở nói: “Các vị khách yên tâm, lão ta quá nửa canh giờ là có thể nấu cơm canh xong.”
Phong Thư Ngâm sắc mặt bất biến, cười gật đầu nói: “Vậy làm phiền cụ rồi.”
Phúc bá cười lắc đầu, “Mở cửa buôn bán nào có chuyện làm phiền gì chứ.”
Thấy lão cầm túi nguyên liệu đi vào phòng bếp, Bùi Thanh truyền âm với Nguyên Bình: “Lúc nãy khi sư huynh gọi người sao không thấy ông ta ra?”