[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc – chương 47 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc - chương 47

Editor: Ngàn Sao ( Wattpad ngansao63)
______

Rạng sáng ngày hôm sau, cửa phòng Kỷ Hành bị người ta gõ vang.

Chức năng thấu thị của mắt trái khởi động, y nhìn xuyên qua tầng giấy ố vàng trên cửa gỗ thấy Phong Thư Ngâm một thân áo bào trắng, lưng đeo trường kiếm đứng ngoài cửa.

[Xem ra sắp xuất phát rồi!] A Bảo nói.

Kỷ Hành nhìn thời gian, 5 giờ sáng.

Y mở cửa phòng ra, nói chào buổi sáng với người đứng ngoài cửa.

Phong Thư Ngâm nhìn hai mắt Kỷ Hành, phát hiện ánh mắt y vẫn trong vắt như trước, thản nhiên giống như tối qua chẳng có chuyện gì xảy ra. Điều này làm cho tất cả lí do thoái thác hắn chuẩn bị cả một đêm đều bị chặn trong miệng, hoàn toàn không có cơ hội thích hợp để nói.

Thật ra cũng không có cái gì để giải thích. Phong Thư Ngâm thầm nghĩ, nếu không phải tâm tư hắn không thuần, chỉ sợ cũng chỉ coi sự đụng chạm đêm qua như chút vui đùa mà thôi.

Áp những tâm tư phức tạp đó xuống, khóe môi Phong Thư Ngâm hơi cong lộ ra nụ cười tươi, \”Sớm. Hôm nay chúng ta đi Phượng Minh sơn trước, sau đó mới về lại tông môn.\”

\”Có tthể.\” Kỷ Hành không dị nghị gì, gật đầu đồng ý. Hai người bèn cùng xuống lầu dùng bữa sáng. Trong lúc ăn cơm ở đại sảnh, mấy thiếu niên tu sĩ mỗi người chào hỏi Kỷ Hành đều mang theo nụ cười mờ ám.

Nhưng mà bất luận là các thiếu niên cười hì hì với y hay là Bùi Vũ Y ngồi một hên nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn y, Kỷ Hành đều làm lơ tất cả. Nếu hiện tại đã xác định mục tiêu, những nhân loại khác liền không nằm trong danh sách y cần chú ý.

Sớm bắt được virus thì mới có thể về sớm một chút.

Sau khi dùng bữa xong, mọi người liền cùng nhau bước lên phi kiếm đi đến Phượng Minh sơn.

Thân là \”tu sĩ\” duy nhất không có phi kiếm, Kỷ Hành bị Phong Thư Ngâm kéo lên, đồng thời nhận được ánh mắt khinh thường từ Bùi Vũ Y.

Bùi Vũ Y ngự kiếm đi theo phía sau Nguyên Bình sư huynh, nhìn người kia đứng trên bảo kiếm yêu dấu của Phong sư huynh, tức đến mức xé nát khăn trong tay.

Xoẹt một tiếng, tiếng khăn lụa bị xé dẫn đến Nguyên Bình quay đầu nhìn thoáng qua.

Dáng vẻ Bùi Vũ Y nghiến răng nghiến lợi còn chưa kịp thu hồi đã bị Nguyên Bình thấy. Nàng không thèm bày ra bộ dáng đáng yêu nữa, trực tiếp nói với Nguyên Bình: \”Nguyên sư huynh! Ta không thích người kia, ngươi giúp giúp ta đi! Chúng ta đuổi người kia đi!\”

Nguyên Bình nghe vậy nhíu mày, tay cậu thủ quyết, thả chậm tốc độ song hành với Bùi Vũ Y, mở miệng khuyên nhủ: \”Tiểu sư muội, tuổi ngươi còn nhỏ, không hiểu chuyện. Câu vừa rồi ta xem như chưa từng nghe thấy, về sau không được nhắc lại.\”

Bùi Vũ Y tức đỏ mắt, \”Nguyên sư huynh, ngươi là sư huynh của ta, ta là sư muội của ngươi, chúng ta mới là người thân cận nhất! Sao ngươi lại có thể, sao có thể nói giúp người ngoài!\”

Đối mặt với chỉ trích của Bùi Vũ Y, Nguyên Bình có hơi đau đầu. Cậu nhìn Kỷ Hành cùng Phong Thư Ngâm ở phía trước một cái, thầm nghĩ không thể để tiểu sư muội hiểu lầm mãi, không bằng nói sự tình năm đó cho nàng hiểu, cũng nói nàng hết hy vọng hoàn toàn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.