[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc – chương 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc - chương 46

[Đương nhiên phải vạch trần!] A Bảo có chút kích động nói: [A Hành, lần trước không phải anh vô cùng lạnh lùng vô tình vạch trần Dạ Liên Quang hả? Sao lúc này lại do dự như vậy?] Mấy chốt ở chỗ là nó muốn nhìn thử xem lúc đó Phong Thư Ngâm sẽ lộ ra vẻ mặt gì á!

Kỷ Hành: [Tình huống bất đồng. Hành vi lúc đó của Dạ Liên Quang không hợp logic. Mà Phong Thư Ngâmm….. Theo hệ thống phân tích, một người mà rõ ràng không ổn lại nói dối rằng mình rất khá thì có ba tình huống: Một là không muốn làm người khác lo lắng; hai là giữ lòng tự trọng; ba là cả hai loại trên. Phong Thư Ngâm hẳn thuộc loại thứ nhất. Nói cách khác, anh ta không muốn khiến tôi lo lắng.]

A Bảo tiếc nuối nói, [Đáng tiếc ổng không biết anh là một người máy không có tình cảm. Dù cho ổng có miêu tả quá khứ của mình thê thảm đáng thương đến cỡ nào thì anh cũng không xuất hiện cảm xúc đồng cảm. Rồi anh có biểu hiện dịu dàng muôn phần an ủi ổng thì mỗi một lời mỗi một câu anh nói, mỗi động tác anh làm đều do hệ thống tính toán ra, căn bản chẳng có bất kì tình cảm gì. Haiz!] A Bảo giả đò thở dải, [Đột nhiên thấy Phong Thư Ngâm đáng thương quá!]

Kỷ Hành:……

A Bảo: [Chính anh quyết định đi! Anh muốn vạch trần anh ta không?]

Kỷ Hành: [ Không vạch trần. ]

A Bảo: [Hử?]

Kỷ Hành: [Trực tiếp vạch trần có khả năng sẽ khiến Phong Thư Ngâm nảy sinh cảm xúc xấu hổ rồi dần chuyển sang tức giận. Hơn nữa Phong Thư Ngâm có khả năng rất lớn có thể giúp chúng ta dẫn virus ra. Chúng ta phải đối đãi với Phong Thư Ngâm cẩn thận hơn nhân loại khác.]

A Bảo; [………Được được được, anh nói đều đúng.]

Giao lưu với A Bảo xong thì hiện thực chỉ mới qua một nhịp thở, Phong Thư Ngâm chống trán nhìn y, đôi mắt nhiễm vài phần men say ẩn chứa diễm quang, đôi mày ngày xưa sắc bén vô cùng nay cũng nhu hòa hơn, hắn hơi nhấp đôi môi bị rượu nhuộm thành hồng sắc, thấp giọng gọi: “Kỷ Hành.”

Giọng nói dịu dàng lưu luyến, như sợi dây triền miên quấn quanh từng vòng trên người Kỷ Hành. Nhưng mà người máy khó hiểu phong tình còn đang chấp nhất câu nói trước đó, y cúi đầu hỏi: “Cái câu nói cậu sống khá ổn cậu vừa nói kia, không phải gạt tôi?”

Phong Thư Ngâm hơi mở to mắt rồi lại nhanh chóng bình thường lại, “Không phạt gạt ngươi.”

Kỷ Hành: “À.” Nhân loại không thành thật này lại đang nói dối.

A Bảo: [Cho nên anh phải trừng phạt ổng hung hăng vào.]

Kỷ Hành: [Đừng quậy.]

Kỷ Hành thấy Phong Thư Ngâm đã khép mắt, đuôi mắt nổi lên vài phần hồng nhạt, vệt đỏ lan dẫn từ cổ lên mặt, mà hắn dùng tay chống đầu, tựa như rất chóng mặt.

Kỷ Hành hỏi: “Phong Thư Ngâm, cậu say sao?”

Phong Thư Ngâm không mở mắt, khẽ ừ một tiếng.

Kỷ Hành: Lại đang nói dối. Tần suất nhịp tim của Phong Thư Ngâm biểu hiện hiện giờ hắn vẫn tỉnh táo.

A Bảo: [Vậy hiện tại làm sao giờ?]

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.