Editor: Ngàn Sao ( Wattpad ngansao63)
*******
——Trấn Thanh Đồng, trong quán trọ khách đông như mây.
Lúc chạng vạng, một khách trọ ngồi trong đại sảnh thận trọng liếc nhìn mười mấy thiếu niên tu sĩ đang lên lầu hai, tò mò nói với tiểu nhị đang lau bàn trước mắt: \”Ơ, trấn Thanh Đồng của chúng ta hôm nay thật náo nhiệt! Nhiều tiên sư tới như vậy.\”
\”Còn không phải sao.\” Tiểu nhị kia tươi cười đầy mặt, hiển nhiên mười mấy vị tiên sư vừa thấy liền biết tu vi không thấp cùng vào ở khách điếm nhà mình làm gã thấy vinh hạnh, \”Thấy trang phục của những tiên sư đó không? Đó là đồng phục đệ tử của Ngự Kiếm tiên tông!\”
\”Hít! Ngươi nói, chính là đứng thứ hai trong tứ đại tiên tông – Kiếm Tông?\” Khách trọ trừng mắt ngạc nhiên.
\”Việc này sao có thể là giả? Toàn bộ tu chân giới này, có ai dám giả mạo đệ tử Kiếm Tông ra ngoài hành tẩu?\” Tiểu nhị đầy mặt là vẻ có chung vinh dự, tựa như mình cũng là một thành viên của Kiếm Tông.
Người xung quang nghe thấy mười mấy thiếu niên tu sĩ đều tới từ Kiếm Tông, kính sợ trong lòng cao hơn một tầng.
Cũng không kì lạ khi những người này tôn sùng Kiếm Tông như thế, tuy trấn Thanh Đồng nơi họ tọa lạc cũng thuộc thẩm quyền của Kiếm Tông, nhưng trên thực tế, số vùng đất thuộc thẩm quyền Kiếm Tông bọn họ có đếm vài tháng cũng chưa xong. Mà dưới Kiếm Tông còn có vô số môn phái lớn nhỏ phụ thuộc Kiếm Tông, trực tiếp quản lí trấn Thanh Đồng bọn họ cùng với mấy thành trấn phụ cận, chính là một trong mấy môn phái phụ thuộc đó. Đối với bọn họ mà nói, Thiên Trần Phái quản vài cái trấn cũng đã là quái vật khổng lồ, huống chi là tiên tông mà Thiên trần phái cũng phải cúi đầu, Ngự Kiếm tiên tông…..
Mà lúc này, nhóm tiên sư Kiếm Tông trong tưởng tượng của bọn họ tiên phong đạo cốt, đức hạnh cao khiết không gì sánh, đang vây quanh Nguyên Bình sư huynh của bọn họ, giống vô số con chim nhỏ ríu rít hỏi không ngừng.
“Nguyên sư huynh, người Phong sư huynh thích kia là ai vậy?”
“Đúng vậy đúng vậy, ta cũng rất muốn biết……”
“Còn có ta nữa!”
Nguyên Bình đau đầu nói: “Không có, Phong sư huynh không có thích ai.” Sau đó, hắn đối diện mười hai đôi mắt hoài nghi.
Mười hai thiếu niên này ăn mặc giống nhau thêu bạc văn tay bó áo bào trắng, tóc đều buộc giống nhau ngọc tâm vấn tóc, trên lưng đều cõng một thanh kiếm, tất cả đều banh mặt nhìn chằm chằm Nguyên Bình, trăm miệng một lời nói: “Nguyên sư huynh gạt người!\”
Nguyên Bình: Thật là tạo nghiệt!
Phía trước Phong sư huynh bỏ xuống một câu liền chạy, tiểu sư muội không thấy Phong sư huynh liền chạy tới hỏi, Nguyên Bình nhìn tiểu cô nương hai mắt lóng lánh ánh nước, mềm lòng một chút, liền nói cho nàng, Phong sư huynh đi tìm Kỷ Hành.
Hắn nhớ rõ lúc ấy tiểu sư muội sợ tới mức đôi mắt trừng lớn, thất thanh nói: “Phong sư huynh thích người kia đến như vậy sao? Thế mà muốn lấy cái chết tuẫn tình!”