Thạch Sùng Chí lặng yên không một tiếng động lóe lên sau lưng Phong Thư Ngâm, tay bổ xuống gáy hắn.
Thân hình Phong Thư Ngâm lắc lư, nhưng vẫn đứng tại chỗ, hai mắt mở to gắt gao bóp cổ Bùi Tùng, Thạch Sùng Chí không còn cách nào, đành phải bổ thêm một lần nữa. Mãi cho đến lần thứ tư, cuối cùng cũng đánh ngất được Phong Thư Ngâm.
Mắt thấy thân thể thanh niên kia mềm nhũn, được Thạch sư huynh đỡ vào trong ngực, Bùi Tùng cuối cùng cũng gian nan thở hổn hển.
Mà lúc này hoa văn đỏ sậm trên mặt Phong Thư Ngâm còn chưa rút đi giống như vật sống hiện lên một tia sáng, nhìn qua quỷ dị đến cực điểm, vừa kỳ quái mà không có nửa phần tà khí.
Bùi Tùng vốn tưởng rằng thứ này khống chế Phong Thư Ngâm, lúc sau thấy Phong Thư Ngâm chỉ bóp cổ cậu nhưng không có hành động nào khác lại hoài nghi phán đoán của mình là sai, lúc này thấy Nhị sư huynh lại đây, nhịn không được hỏi: \”Nhị sư huynh, đây rốt cuộc là thứ gì? ”
\”Là huyết mạch truyền thừa.\” Thạch Sùng Chí cẩn thận nhìn vật trên mặt Phong Thư Ngâm trong chốc lát, khẳng định nói.
\”Sao?\” Bùi Tùng kinh hãi nói: \”Truyền thừa huyết mạch không phải nên ẩn nấp trong máu sao? Sao lại…\”
Thạch Sùng chí nói, \”Nếu tất cả thật sự chỉ có thể ẩn nấp trong máu, ta cũng sẽ không nhận ra thứ này được. Mỗi một công pháp hoặc vũ khí mà người đi trước truyền cho huyết mạch hậu duệ đều sẽ lưu lại một ấn ký trên thân thể, nhưng có thể lan ra đến trên mặt giống như Phong Thư Ngâm lại cực kì ít, tổ tiên của hắn tuyệt đối là một tu sĩ vô cùng cường đại.\” Thạch Sùng Chí dừng một chút, nói một tiếng \’xin lỗi\’ với Phong Thư Ngâm còn đang hôn mê, sau đó thoáng kéo cổ áo hắn ra, lộ ra bên trong là hoa văn phong lan đỏ sậm xuất phát từ trái tim, gần như bao trùm toàn bộ lồng ngực.
\”A!\” Bùi Tùng thấy thế kinh ngạc thở ra một hơi.
Thạch Sùng Chí bình tĩnh nói: \”Ngươi còn linh lực không? Điều khiển Linh thuyền rời khỏi nơi này trước, đến Vạn Lâm cốc phía trước đi. Đại sư huynh mang theo những người khác đang chờ ở đó.\”
Thật ra Bùi Tùng còn có những nghi vấn khác không nói ra, nhưng nơi này quả thật không nên ở lại lâu, đành phải gật đầu đồng ý, khống chế Linh thuyền nho nhỏ này rời đi.
Lúc Linh thuyền sắp bay vào Vạn Lâm cốc, cậu quay đầu lại nhìn thoáng qua Thiên Kim Phong đã bị bỏ lại phía sau, hồi tưởng lại tình cảnh lúc trước Kỷ Hành điều khiển Vân thuyền mang theo bọn họ lao ra, trong lòng bi phẫn đan xen, kẻ dám chống lại thế lực Kiếm tông không nhiều lắm, chờ cậu tra ra, nhất định phải đem kẻ chủ mưu sau màn đen thiên đao vạn quả báo thù cho Kỷ Hành!
===== (___đọc trên wattpad ngansao63)
Thời gian trở lại trước khi Kỷ Hành rơi xuống Thiên Kim Phong.
Sau khi Vân thuyền chia năm xẻ bảy, Kỷ Hành lập tức kéo Phong Thư Ngâm đang đứng bên cạnh y, một giây sau, tay kia của y bị Bùi Tùng kéo lại.
Ban đầu Kỷ Hành muốn kéo Phong Thư Ngâm leo lên Linh thuyền do Bùi Tùng khống chế vô cùng dễ dàng, nhưng những sợi chỉ đen tạo thành năng lượng không biết tên chém đứt Vân thuyền rồi lại quấn lấy Phong Thư Ngâm. Kỷ Hành cúi đầu nhìn những đường cong quấn quanh người Phong Thư Ngâm, phát hiện điểm cuối của nó là đáy của dung nham phía dưới, hơn nữa còn là phần nhiệt độ cao nhất. Nhiệt độ cao như vậy, nếu Phong Thư Ngâm bị kéo xuống, với thân thể yếu ớt của con người, không đến mười giây xương cốt liền bị tan rã.