[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc – chương 31 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc - chương 31

Thạch Sùng Chí cố gắng dùng linh lực mở ra kết giới thủ hộ, thần thức vẫn bao phủ cả Vân thuyền, tự nhiên cũng phát hiện Bùi Tùng dưới sự trợ giúp của Kỷ Hành thuận lợi tránh được cột lửa phóng lên trời không hề báo trước.

Trong mắt y hiện ra tán thưởng cùng vui mừng, linh lực gần khô kiệt thân thể cũng lung lay sắp ngã quỵ.

Ngay sau đó, thanh niên tên Phong Thư Ngâm đỡ lấy y. Thạch Sùng Chí nhớ rõ hắn, lúc trước khi đối phó với quái điểu kia, là người trẻ tuổi này một kiếm chém giết thủ lĩnh, bọn họ mới có thể thoát hiểm, sau đó lạc vào Thiên Kim Phong, hắn lại vội vàng chăm sóc người bị thương, làm việc thong dong bình tĩnh, rất có quy củ.

Phong Thư Ngâm đỡ Thạch Sùng Chí, lông mày khẽ nhíu lại, nói: \”Ta thấy trong nhất thời kết giới sẽ không bị phá, sư huynh hãy nghỉ ngơi một chút. ”

Thạch Sùng Chí từ trong túi càn khôn lấy ra một viên thuốc nuốt vào, lắc đầu nói: \”Không có gì đáng ngại, ta còn có thể chống đỡ, lúc này Thiên Kim Phong là nguy hiểm nhất, trước khi rời khỏi nơi này, chúng ta không thể có nửa phần lơi lỏng…\”

Lời còn chưa dứt, mặt đất bỗng nhiên truyền đến một trận ầm ầm lớn, cùng lúc đó, từng cột lửa vàng kim xông lên chân trời kia mạnh mẽ nổ tung, từng tia lưu quang bắn tung tóe, rực rỡ hoa lệ, đẹp không sao tả xiết.

Nhưng mọi người ở đây không có ai có tâm tình đi thưởng thức phần cảnh đẹp này, bởi vì những lưu hỏa bắn tung tóe rơi xuống kết giới Vân thuyền, chỉ nghe phốc một tiếng, theo tiếng vang phảng phất như băng mỏng bị lửa hòa tan, cái kết giới màu lam nhạt kia bị thủng một lỗ!

Lửa! Vô số cột lửa màu vàng đột nhiên nổ tung, ngọn lửa giống như chất lỏng bắn tung tóe xung quanh, kết giới bao phủ trên Vân thuyền chỉ chốc lát sau đã bị ngọn lửa màu vàng kia làm tan chảy, cả chiếc thuyền bại lộ trong ánh lửa vàng kim đầy trời, chiếc Vân thuyền toàn thân do Bích Sắc linh ngọc luyện thành thoáng cái dính vài điểm lưu hỏa, đã bị nóng chảy thành từng cái hố nhỏ!

Nhiệt độ ngọn lửa cao như vậy, nếu rơi vào trên thân thể con người, chỉ sợ trong khoảnh khắc đã bị thiêu thành tro.

Khóe mắt Thạch Sùng Chí như muốn nứt ra,\”Nhanh! Tất cả trốn trong khoang thuyền! \” Y rống to về phía mấy vị sư đệ còn lưu lại trên boong tàu, còn mình thì bóp nát một tấm thông tấn phù ( bùa truyền tin ), bước nhanh đi về phía Bùi Tùng.

\”Phong sư đệ, ngươi mang theo vị Kỷ sư đệ kia trốn vào khoang thuyền, ta cùng Bùi sư đệ tiếp tục lái thuyền.\”

Phong Thư Ngâm lòng biết đối phương an bài như vậy, tất nhiên là không còn dư lực mở ra kết giới thủ hộ nữa. Mà tình huống hiện tại hung hiểm như thế, cho dù hắn nghe theo an bài mang theo Kỷ Hành trốn vào khoang thuyền, rồi có thể sống sót bao lâu?

Huống chi, hắn cũng không phải loại người có thể trơ mắt nhìn người khác liều mạng, còn mình lại rụt rè trộm núp nơi an toàn!

Phong Thư Ngâm nhìn chung quanh, phát hiện trên thuyền đã có không ít chỗ bị lửa đốt chảy thành lỗ hổng, chiếc Vân thuyền vốn hào quang vạn trượng này trong khoảnh khắc đã thay đổi bộ dáng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.