Cùng lúc Phong Thư Ngâm bắt đầu tiếp nhận khảo hạch, bên bờ biển Triệu Thủy.
Những con sóng trắng tuyết không ngừng đập vào tảng đá ngầm bên bờ biển , phát ra tiếng ào ào.
Mà ánh mắt tu sĩ đứng trên bờ biển nhìn về phía Kỷ Hành lộ ra vài phần nghiền ngẫm.
Không cần hệ thống tiến hành tính toán phức tạp, Kỷ Hành có thể căn cứ vào ghi chép trước kia mà hiểu được ý tứ của loại ánh mắt này, đó là một loại ánh mắt nhìn kẻ không phải đồng loại.
Sau khi Kỷ Hành lăn lộn trong xã hội loài người bị phát hiện thân phận, những nhân loại kia cũng dùng ánh mắt này nhìn y.
Cha từng ví dụ, hắn nói, \”Giống như vốn tưởng một kẻ nhất định là đồng loại, bỗng nhiên biến thành dị loại, có một loại cảm giác nghi hoặc và kinh ngạc, đại khái, còn có ảo não sợ hãi linh tinh các thứ. Tỷ như có một người máy ở cạnh ngươi rất tốt, sau đó có một ngày, ngươi bỗng nhiên phát hiện nó có tâm tình của con người…\”
Nhưng mà cho dù trang bị của đối phương đủ để lừa gạt hệ thống cảm giác của Kỷ Hành, khiến y cho rằng đối phương cũng là người máy, y sau khi phát hiện thân phận đối phương cũng sẽ không sinh ra cảm xúc tương tự như nhân loại.
Giả định của cha rõ ràng không hợp lệ.
Kỷ Hành xác định trước đó y cũng không có làm ra bất kỳ hành động nào bại lộ thân phận người máy của mình, vậy thì vì sao những nhân loại cao cấp này lại dùng ánh mắt như vậy nhìn y?
Y lấy ra ghi chép trước đó, Bùi Ngọc sau khi vung kiếm về phía y cùng Phong Thư Ngâm, trường năng lượng của không gian trước mặt xảy ra biến hóa, trong mắt y, Phong Thư Ngâm bị dòng năng lượng ôn hòa màu trắng kia bao vây, sau đó, biến mất trong tầm mắt của y, 0,5 giây sau, cỗ năng lượng trắng tương đối ôn hòa kia hướng y vọt tới, một giây sau, giống như một trận gió thổi tới trước người y.
Tóc và quần áo của Kỷ Hành bị cỗ năng lượng này thổi bay trong chốc lát, nhiệt độ ba mươi ba độ C. Hệ thống cảm nhận nhiệt độ bề mặt cơ thể báo cáo dữ liệu.
\”Ngươi, không có linh căn?\” Trong giọng nói Bùi Ngọc lộ ra nghi hoặc rõ ràng, một chiêu hắn vừa mới sử dụng là do chưởng môn đời thứ sáu của Kiếm Tông sáng chế, chuyên dùng để trắc nghiệm linh căn của đệ tử cùng linh tính trên kiếm đạo, mà người trước mắt này, ngay cả tiến vào cũng không được, có thể thấy được y căn bản không có linh căn. Khó trách, ngay từ đầu hắn đã không cảm nhận được nội lực ba động trên người phàm nhân này.
Kỷ Hành chỉ có thể giữ im lặng. Năm năm trước cha nói đây chỉ là một thế giới võ hiệp bình thường, nhưng không nói cho y biết, năm năm sau thế giới này sẽ biến thành tu chân giới, cũng không có chuẩn bị \”linh căn\” cho y. Bất quá nghe những nhân loại cao cấp này hỏi như vậy, Kỷ Hành liền yên tâm, xem ra bọn họ cũng không phát hiện thân phận thật sự của mình.
\” Không có khả năng!\” Lúc này Bùi Tùng vẫn đứng ở phía sau Bùi Ngọc vội vàng nhảy ra, giải thích: \”Đại sư huynh, trước khi ta dẫn bọn họ đến đây đã tận mắt nhìn thấy bọn họ nhảy lên linh thuyền, nếu như không có nội lực cường đại, phàm nhân không có khả năng nhảy cao như vậy! \”