Hắn bị trói trên giường.
Nhìn người từ trước đến nay thần sắc vẫn hờ hững ngồi ở bên giường, cởi bỏ quần áo của hắn, che mắt hắn, sau đó…
\”Ha..ah…\” Phong Thư Ngâm thở hổn hển mở mắt, ánh mắt dần dần khôi phục tiêu cự, một hồi lâu sau, mới phát hiện nơi hiện tại mình ở không phải là gian trúc phòng kia, mà là trong ngôi nhà trên núi đã ở hơn mười ngày.
\”Quả nhiên là mơ mà!\” Hắn vỗ vỗ đầu mình, hồi tưởng lại giấc mộng mê loạn diễm lệ vừa rồi, tâm tư vẫn khó có thể bình tĩnh như trước.
Ấn trái tim vẫn đang đập thình thịch, hắn đang muốn đứng dậy, ánh mắt rũ xuống lại thấy vết bầm trên tay do bị trói tạo thành.
Hắn nhớ rồi! Đấy không phải mơ! Kỷ Hành còn tháo đệm bông lót chỗ hắn bị trói, chỉ là hắn giãy dụa quá lợi hại, có một số chỗ vẫn để lại dấu vết.
Như vậy, Kỷ Hành y……bây giờ… Phong Thư Ngâm cảm giác trái tim vừa mới bình tĩnh của mình lại kịch liệt nhảy lên, hắn từ trên giường ngồi dậy, vén chăn lên muốn đi ra ngoài.
Vừa hay cửa bị người từ bên ngoài đẩy ra, Đổng Kính Chi cầm một chén thuốc trên tay đi vào, thấy thế liền nói: \”Ngươi vừa mới giải độc xong không nằm nghỉ ngơi còn muốn chạy đi đâu? \”
Bị Đổng tiên sinh nói như vậy, Phong Thư Ngâm mới phát hiện thân thể mình mệt mỏi vô lực, chỉ có thể ngồi trở lại giường, tiếp nhận thuốc nói một tiếng cảm ơn.
Hắn một ngụm uống toàn bộ chén nước thuốc đen ngòm, cuối cùng lau môi, hỏi Đổng Kính Chi: \”Đổng tiên sinh, độc của ta hiện tại, là đã giải hoàn toàn rồi sao? \”
\”Không sai.\” Đổng Kính Chi gật đầu nói: \”Bất quá thân thể ngươi hao tổn khá lớn, còn phải tu dưỡng thêm mấy ngày nữa, khôi phục một chút nguyên khí. \”
\”Vâng.\” Phong Thư Ngâm ôm quyền nói: \”Ân của tiên sinh, cả đời khó quên. \”
Đổng Kính Chi khoát tay áo, \”Không cần. Ngươi nói nếu ngươi là tu sĩ thì tốt rồi, hết lần này tới lần khác lại là phàm nhân, không chịu nổi dược lực đan dược, bằng không trực tiếp nuốt một viên giải độc đan là được, còn cần phí nhiều khí lực như vậy làm gì?\”
\”Tu sĩ?\” Phong Thư Ngâm lúc trước đã nghe từ này trong miệng Quân Trạch, nhưng vẫn không rõ là có ý gì, lúc này nghe Đổng tiên sinh nói, không khỏi lộ ra nghi hoặc.
Đổng Kính Chi nói: \”Ngươi nghỉ ngơi trước mấy ngày, sau khi khôi phục nguyên khí tốt, rồi ta đem mấy thứ này giải thích cho ngươi nghe. \”
\”Vâng.\” Phong Thư Ngâm cung kính đáp một tiếng, do dự một chút, mắt thấy Đổng Kính Chi sắp đi, hắn mới hỏi: \”Đổng tiên sinh, Kỷ Hành y, hiện tại…\”
Đổng Kính Chi không nhận ra Phong Thư Ngâm có gì khác thường, nghe vậy liền nói: \”Y đi giặt quần áo cho ngươi, ngươi mê man một ngày, chắc cũng đói bụng. Ta đi bảo y làm chút đồ ăn cho ngươi…\”
Đổng Kính Chi đi khi nào Phong Thư Ngâm đã quên, hắn lẩm bẩm đọc mấy chữ \”giặt quần áo\”, nghĩ đến chuyện xảy ra trước khi hôn mê, mặt lập tức đỏ lên.