[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc – chương 20 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc - chương 20

Thời gian nói chuyện phiếm sau bữa ăn kéo dài 30 phút 52 giây, sau đó Phong Thư Ngâm thu dọn chén đũa, dặn y nghỉ ngơi thật tốt rồi đi ra ngoài.

Năng lượng còn lại 12%, Kỷ Hành một lần nữa nằm sấp trên giường, bắt đầu tắt máy, nhớ đến nơi này còn có hai nhân loại, nếu y vì tiết kiệm năng lượng mà đóng chương trình ngụy trang lại, sẽ tạo thành khủng hoảng cho bọn họ, vì thế Kỷ Hành chỉ có thể nhìn chằm chằm vào biểu tượng đồng hồ cát đại biểu cho việc tiêu hao năng lượng, nhắm mắt lại.

Phong Thư Ngâm rửa sạch chén, liền đi vào rừng hạnh tìm Đổng Kính Chi.

Người kia mặc áo choàng màu xám, trông giống như một ông lão bình thường đứng trong rừng hạnh, một tay cầm sách, tay kia cầm bút họa vài câu trên đó.

Phát hiện Phong Thư Ngâm tới, ông dừng bút lại, trên mặt lộ ra ý cười hòa ái, \”Có chuyện gì sao? ”

Phong Thư Ngâm cung kính ôm quyền hành lễ, mới nói: \”Vãn bối đến đây tìm tiên sinh, là muốn hỏi tiên sinh có phương thuốc mọc tóc dưỡng tóc nào hay không, ta nhìn Kỷ Hành y…\”

\”Cái này à? Đừng lo. \”Đổng Kính Chi xua xua tay, thần sắc vô cùng thoải mái, \”Chờ vết thương trên người y tốt lên, ta chế cho y một viên đan dược, để cho y ăn nó vào là tốt rồi. ”

Nghe vậy, Phong Thư Ngâm thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, hắn đem thăm dò của hắn hôm nay nói một lần, hỏi: \”Kỷ Hành hình như không có vị giác, tiên sinh, vậy nên dùng thuốc gì? ”

Đổng Kính Chi nghe vậy nhíu nhíu mày, lại hỏi: \”Mùi vị gì y cũng không nếm được sao?\”

Phong Thư Ngâm lộ ra vài phần ưu sắc, \”Ta xác định y không nếm được vị ngọt cùng mặn, những hương vị khác hình như cũng không nếm được, toàn bộ rau trong chén cháo kia ta hoàn toàn không cắt, nhưng ta thấy y hình như không nhai liền nuốt xuống. ”

Đổng Kính Chi lại hỏi: \”Y không có vị giác là trời sinh hay là gần đây mới không có? ”

Phong Thư Ngâm vừa hồi tưởng lại mấy chi tiết ở chung với Kỷ Hành, vừa nói: \”Ta không dám hỏi y, chỉ là lúc y ăn luôn không có sở thích gì, tựa như cái gì cũng thích ăn. \” Trước kia hắn cho rằng Kỷ Hành không kén ăn, nhưng bây giờ xem ra, y căn bản không được chọn, bởi vì tất cả đồ y ăn vào, có thể đều không có hương vị.

Nghĩ tới đây, trong lòng bất giác giật mình. Lúc này lại nghe Đổng tiên sinh nói: \”Đứa nhỏ này vốn không có cảm giác đau đớn, hiện tại ngay cả vị giác cũng không có, đây rốt cuộc là số mạng gì chứ? ”

\”Tiên sinh ngài nói cái gì?\” Phong Thư Ngâm ngẩng đầu nhìn ông.

Đổng Kính Chi vuốt vuốt râu, đem chuyện Kỷ Hành trời sinh không có cảm giác đau đớn nói một lần.

Nghe vậy, Phong Thư Ngâm giật mình, không có cảm giác đau đớn… Cho dù tay chân đều bị gãy cũng không cảm giác được bất kỳ đau đớn nào… Lúc Kỷ Hành bị liệt hỏa đốt người, liệu y có biết mình chịu thống khổ gì không? Y có biết y có thể sẽ chết không? Y là một người thiện lương như vậy, có phải bởi vì cứu người nên thường xuyên làm cho mình thương tích đầy người hay không? Có thể bởi vì cảm thấy không đau rồi mặc kệ vết thương hay không?

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.