[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc – Chương 2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Edit] Nam Thần Máy Móc - Chương 2

Phong Thư Ngâm dựa vào người Kỷ Hành, ý thức lại chìm nổi trong vực sâu tối tâm, bất tri bất giác bay trở về năm năm trước….

\” Tên nhóc kia chạy đi đâu rồi?\”

\” Có dấu chân, bên này!\”

Âm thanh của kẻ thù phảng phất gần bên tai. Năm đó Phong Thư Ngâm mới mười lăm tuổi hoảng hốt không chọn đừng chạy vào một mảnh rừng. Hắn ngồi xổm trong bụi cây rậm rạp, bàn tay nắm chặt bùn đất dưới chân. Hận thù cùng khủng hoảng tràn ngập làm hắn đỏ hai mắt, nhưng ngay cả động cũng không dám động một chút.

Hai người đến bắt hắn vậy mà giẫm lên một thanh kiếm, bay qua bụi cây nơi hắn ẩn nấp. Phong Thư Ngâm gắt gao cắn chặt môi, không để cho mình khiếp sợ kêu thành tiếng, trái tim hắn thình thịch nhảy lên kịch liệt, nhưng ngay cả hô hấp cũng không dám.

Cảm giác được hai người kia đã đi xa, Phong Thư Ngâm mới chậm rãi hoạt động tứ chi đã sớm chết lặng, thật cẩn thận định đứng lên, nhưng mà một khắc sau, bụi cây che lấp thân hình hắn cũng bị người ta kéo ra.

Lúc này Phong Thư Ngâm tựa như con chim sợ cành cong, cho dù một chút gió thổi cỏ lay cũng có thể khiến hắn mất khống chế, nhìn thấy bụi cây bị kéo ra, cho rằng bị hai người kia phát hiện, hắn không chút do dự rút chủy thủ trên người ra đâm tới.

Lần này tự nhiên không đâm trúng, người nọ cực kì linh hoạt tránh đi, đồng thời nhanh như chớp bắt lấy tay phải cầm chủy thủ. Lúc này cũng khiến Phong Thư Ngâm nhìn rõ mặt đối phương.

Phát hiện người này không phải một trong hai người kia làm hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó hắn lại nâng cao đề phòng.

Không đợi hắn nghĩ xem nên đối phó với kẻ đột nhiên xuất hiện không biết là địch hay bạn này thế nào, động tĩnh bên này lại làm cho hai người kia chú ý. Nghe thấy âm thanh phi kiếm phá không mà đến, Phong Thư Ngâm sắc mặt đại biến, lập tức xoay người bỏ chạy, còn chưa chạy được hai bước đã bị người phía sau túm lấy cánh tay, hai người liền lăn vào huyệt động dưới sườn dốc bị dây leo che khuất.

Sức người kia rất lớn, đem hắn đặt dưới thân chặt chẽ không nhúc nhích được, ánh mắt ý bảo hắn yên tĩnh chút, rồi chuyên tâm chú ý đến động tĩnh bên ngoài.

Lúc ấy hắn khẩn trương đến cùng cực, đầu óc trống rỗng, chỉ biết bị động làm theo lời hắn nói.

\” Đáng giận, lại để tên nhóc đó chạy thoát.\”

Hắn nghe ai đó lớn tiếng oán giận bên ngoài.

\” Mảnh núi rừng này lớn như vậy, ngoại trừ một lối ra, những nơi khác đều là vách đá núi cao, ta không tin tên nhóc đó có thể mọc cánh bay ra ngoài. Ta đi bên kia tìm, ngươi canh chừng lối ra…\”

Hai gã thương lượng xong, nghe tiếng động thì hình như đã tách ra hành động. Đợi đến khi bên ngoài yên tĩnh thật lâu, đối phương mới buông hắn ra.

Hang động này không phải rất lớn, nhưng nó thừa sức chứa hai người. Phong Thư Ngâm vừa được tự do liền cầm chủy thủ nhắm ngay đối phương, giống như con thú nhỏ đề phòng vươn ra móng vuốt tự cho là đe dọa, \” Ngươi là ai, sao lại cứu ta?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.