Ngoại truyện
【 tác giả có lời muốn nói: 】
Ngày hôm qua Thất Tịch nên tôi đã làm món thịt ngọt nhồi trứng
Lý do hồi cấp ba Chu Diệc Thần thích Sở Hành.
Đơn giản là vì những người nhạy cảm, tự ti, yếu đuối luôn bị hấp dẫn bởi những người tự tin, chói lóa như ánh mặt trời.
—– vô truyện —–
Vì liên tiếp tiêu diệt hai băng đảng lớn nhất thành phố Z, Sở Hành được khen ngợi ở hội nghị cảnh sát, nhưng cuối cùng anh lại từ chối, và bị Cục Cảnh sát sa thải.
Trước khi Sở Hành rời Cục Cảnh sát, anh đã kiểm tra hồ sơ của Chu Diệc Thần, trong hồ sơ viết rằng sau khi ba mẹ ly hôn, hắn ở cùng với mẹ, mẹ hắn bị bệnh tâm thần phân liệt theo di truyền và trầm cảm ở mức vừa phải, đã tự sát sau khi Chu Diệc Thần vào tù.
Trong hồ sơ có viết, lúc đó, người bị hại trình báo với cảnh sát rằng, có một người đeo mặt nạ con thỏ tấn công bọn họ.
Mình đã tạo nghiệp gì vậy…?
Sở Hành tìm được tư liệu của mấy tên côn đồ bắt nạt Chu Diệc Thần, trong đấy ghi rằng bọn họ có tiền sự cướp bóc, hạ độc, vào tù năm lần bảy lượt nhưng không hề hối cải, mà tiền án cuối cùng của bọn họ là 6 năm về trước.
6 năm trước… Chu Diệc Thần bắt đầu bước vào giới xã hội đen, vì vậy kết cục của những người đó..
Sở Hành kiểm tra kỹ càng, quả nhiên, hai trong những người tới trình báo, được Cục Cảnh sát xác định là đã mất tích.
Sở Hành mua lại căn biệt thự bị phong tỏa của Chu Diệc Thần, định chơi bời lêu lổng, tiêu xài hoang phí sống qua ngày, kết quả lại bị ba mẹ giáo huấn, nói rằng \”người trẻ tuổi không nên sống suy đồi như vậy\”, nên anh đã quyết định mở một quán cà phê mèo.
Hai năm trôi qua, Sở Hành không ngồi nhà chơi game, thì cũng ở quán cà phê vuốt mèo.
Nếu nói cuộc sống nằm vùng trước kia như đồ uống có ga, thì cuộc sống bây giờ lại như nước sôi để nguội.
Nhưng mà tục ngữ nói đúng, bình bình đạm đạm sống qua ngày mới là cuộc sống thật sự.
Lúc nào cũng lo lắng mình có bị ám sát hay không, tinh thần luôn phải cảnh giác cao độ, đề phòng tất cả mọi người xung quanh, cuộc sống như vậy, thật sự rất mệt mỏi.
Cho dù Sở Hành luôn tự nhủ phải quên đi quá khứ, nhưng gần như đêm nào anh cũng mơ thấy Chu Diệc Thần.
Trong giấc mơ, anh có đi đâu làm gì, đều thấy Chu Diệc Thần ở đấy.
Một năm đầu anh còn chờ Chu Diệc Thần tới tìm mình, nhưng hai năm trôi qua, chút tin tức về hắn cũng không có, chẳng lẽ anh đoán sai rồi sao?
\”Meo~\” Mèo con lông xám nhảy lên bàn, dụi đầu vào lòng bàn tay Sở Hành.
Anh lấy lại tinh thần, gãi cổ cho mèo con.
Tiếng chuông gió vang lên, Sở Hành giương mắt nhìn, là hai tên hâm thường xuyên đến đây.
\”Sở Hành.\” Trần Vũ với một người nữa ngồi xuống hàng ghế đối diện anh.