Hôm nay trời mưa, lá khô bị thổi bay, theo làn gió tung tăng tự do bay lượn giữa không trung, những giọt mưa rơi xuống cành cây trụi lá, nhỏ xuống đất, tạo thành vũng nước trong suốt, phản chiếu vũng nước trong suốt là hình ảnh căn biệt thự hai tầng, nhìn kĩ sẽ thấy bóng dáng hai cơ thể đang chồng lên nhau.
Nửa người trên bị ấn lên cửa sổ, Sở Hành nhắm mắt, hơi nhăn mày.
Đầu vú bị cửa kính đè đến biến dạng, chuông trên cổ theo chuyển động của cơ thể không ngừng kêu leng keng.
“A… A a… Không cần… Ưm sẽ bị… Nhìn thấy a…!” Giọng anh run lên, dương vật cắm vào chỗ sâu nhất trong hậu huyệt.
Chu Diệc Thần cắm ngón tay vào miệng Sở Hành, ngón trỏ và ngón giữa đùa bỡn đầu lưỡi của anh.
Đầu ngón tay bị liếm ướt đẫm, Sở Hành khó khăn nuốt nước miếng, mơ hồ phát ra âm thanh nức nở không rõ ràng.
“Suỵt…” Chu Diệc Thần ghé sát tai anh, nghiêm túc nói dối: “Dì Trương đang ở dưới lầu.”
Sở Hành tim đập thình thịch, kéo tay hắn ra: “Đồ biến thái!”
Ngón tay dính đầy nước miếng của Chu Diệc Thần lần mò xuống đùi Sở Hành, vuốt ve giữa hai chân anh, nhưng lại cố tình lơ là, không chạm vào dương vật hồng nhạt đang tràn đầy sức sống.
Vì không được an ủi, cơ thể Sở Hành lại càng thêm hưng phấn, anh cắn môi dưới, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ sắp sửa thoát ra.
“Sở Hành… Sở Hành…” Chu Diệc Thần liên tục gọi tên anh, duỗi tay ôm eo, vùi đầu vào cổ Sở Hành, “Anh là của em.”
Tiếng tim đập ngày càng nhanh, anh giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một giọt nước từ cành cây nhỏ xuống, hòa vào mặt đất rồi biến mất.
“Leng keng leng keng…” Cơ thể bị lật lại, chóp mũi hai người chạm vào nhau, Chu Diệc Thần liếm đôi môi sưng đỏ của Sở Hành, sau đó áp môi xuống.
Chân trái bị nâng lên, dương vật lại một lần nữa đỉnh vào hậu huyệt.
Sở Hành ôm cổ Chu Diệc Thần, từ từ đáp lại nụ hôn của hắn.
Mông bị mạnh mẽ xoa bóp đến biến dạng, nhưng anh không hề khó chịu.
Nụ hôn kết thúc, Sở Hành cúi đầu thở dốc, vô tính ngước mắt lên, đụng phải ánh mắt Chu Diệc Thần.
Đôi mắt sáng màu của hắn, tràn đầy hình ảnh Sở Hành.
Vẻ si mê, thâm tình không chút che giấu đầy trong ánh mắt.
“Sở Hành, anh là của em.” Chu Diệc Thần thấp giọng nói.
Sở Hành không hiểu sao có chút hoảng loạn, đầu óc hỗn độn, mắt bỗng nhiên tối sầm.