(Đm/Edit/Hoàn) Đường Giao Nhau – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Đm/Edit/Hoàn) Đường Giao Nhau - Chương 10

【 tác giả có lời muốn nói: 】

Chu Diệc Thần: Đặt đồ play thật tốt để dùng

—– Vô truyện —–

“Người bệnh… Không nên vận động quá sức, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhiều hơn.” Trần Vũ đẩy mắt kính, không nhịn được nhìn lên vết hằn trên cổ Sở Hành.

Đây là… Vết hằn do bị bóp cổ đúng không? Trời đựu… Mới không gặp có mấy ngày, chuyện chó má gì đã xảy ra với hai người vậy?

Trần Vũ không khỏi cảm thấy may mắn khi xóa dòng chữ “Chu Diệc Thần có cảm xúc không bình thường với anh” trên tờ giấy, lần này hắn ra tay quá tàn nhẫn, thật sự không hề bình thường.

“Anh chắc chứ?” Chu Diệc Thần hỏi, ánh mắt lạnh lùng liếc Trần Vũ đang không ngừng nhìn xuống người Sở Hành.

“Chắc, chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt là được.” Trần Vũ cảm thấy hôm nay ông chủ không giống lần khám bệnh trước, có vẻ… Áp suất không khí thấp hơn chăng? Hình như mi mắt Sở Hành đang giật giật?

“Anh mà liếc nhìn Sở Hành một lần nữa, tôi sẽ móc mắt anh đem chôn xuống đất.”

“Ông chủ… Không còn chuyện gì nữa thì tôi về đây!” Trần Vũ sợ tới mức đang ngồi trên ghế phải đứng bật dậy, quay đầu sang bên, không dám nhìn Sở Hành.

“Cút.”

Trần Vũ cầm túi vội vàng chạy ra khỏi phòng.

Sau khi gia nhập, Trần Vũ mới biết, kẻ giết vị hôn thê đã bị “xử lý” vì trộm vũ khí của tổ chức, nhưng dù vậy, cậu vẫn cố gắng chống lại thế lực ngầm.

Sở Hành mở mắt, thấy Chu Diệc Thần mắt sáng bừng nhìn anh: “Anh tỉnh rồi, ăn một chút gì đi.”

Hắn nói, bưng bát cháo nóng từ trên bàn đi đến, cúi đầu thổi cháo, sau đó đưa tới bên miệng Sở Hành: “A…”

Lại là cháo…

Sở Hành mặt vô cảm mở miệng.

Chu Diệc Thần giống như khôi phục lại bộ dáng thường ngày.

Sở Hành cảm thấy nếu cứ tiếp tục như này, sẽ có một ngày bị chơi chết.

“Anh không thoải mái chỗ nào không?” Hắn lo lắng hỏi.

“Anh…” Sở Hành hơi hé miệng, sau đó lại lắc đầu.

“Sao vậy?” Tay cầm bát của Chu Diệc Thần run lên, chút nữa đã làm đổ cháo xuống giường.

“Chắc tại ngồi trong phòng buồn chán quá, nên anh hơi đau đầu.” Sở Hành cười.

Muốn sống trên đời, cần phải biết diễn.

Mặt Chu Diệc Thần dần trở nên vô cảm, ánh mắt làm anh đoán không ra hắn đang nghĩ gì.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.