[Đm-Edit] Cả Trường Trung Học Đều Biết Bạn Trai Tôi- Vạn Mộc Trạch – Chương 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm-Edit] Cả Trường Trung Học Đều Biết Bạn Trai Tôi- Vạn Mộc Trạch - Chương 29

Sáng sớm hôm sau, trước cửa căng tin của trường Số 1, ngoài cổng trường và khắp sân bóng rổ cùng với ký túc xá đều treo đầy các băng biểu ngữ đỏ rực.

\”Cửa hàng bánh ngọt XXX chúc hội diễn văn nghệ của trường Số 1 diễn ra thành công tốt đẹp. . .\” Trên đường tới căng tin, Dư Thiến Di vừa bước nhanh vừa lẩm nhẩm: \”Tiệm đàn Tinh Nguyệt mong các học sinh của trường sẽ biểu diễn thật tốt, thể hiện những phong cách mới mẻ độc đáo trên sân khấu.\” Đọc hết một lượt, cô nàng phun phì: \”Quảng cáo năm nay hình như còn nhiều hơi năm ngoái.\”

\”Buổi biểu diễn sẽ thu hút nhiều nhà tài trợ lắm, các doanh nghiệp phải tranh thủ quảng cáo ngay và luôn chứ.\” Lý Mộng Lai nói.

\”Làm gì có ai thật sự đọc hết quảng cáo đâu?\” Dư Thiến Di nghĩ ngợi rồi hỏi: \”Dán quảng cáo như này có hiệu quả không nhỉ?\”

Chu Hiên nhắc nhở: \”Cậu vừa đọc hết quảng cáo đấy.\”

Lý Mộng Lai bật cười, quay đầu nói với Lâm Mộc Nhuận: \”Dư Thiến Di không nói mình cũng quên mất chuyện chính.\”

\”Gì cơ?\” Lâm Mộc Nhuận hỏi.

\”Ông chủ tiệm Tinh Nguyệt tối nay sẽ đến xem biểu diễn đó.\” Cô nói: \”Mình nghe chị họ nói ông ấy còn mượn một đống nhạc cụ của đệ tử, sẽ tranh thủ chiêu mộ học sinh luôn.\”

Chị họ của Lý Mộng Lai là giáo viên ở tiệm đàn, tin tức đương nhiên biết nhanh hơn.

Thấy phản ứng của Lâm Mộc Nhuận khá bình thường, cô nàng nhắc nhở: \”Ông chủ của cậu đến đây xem, vậy tối nay cậu phải biểu diễn thật tốt đó!\”

\”Tôi không làm việc ở tiệm Tinh Nguyệt nữa.\” Lâm Mộc Nhuận hiểu ý cô nên giải thích: \”Chú ấy tìm được một giáo viên dạy violin thuận tiện hơn rồi.\”

\”Hả?\” Lý Mộng lai ngạc nhiên hỏi: \”Từ lúc nào thế?\”

\”Mới tuần trước thôi.\” Lâm Mộc Nhuận nói: \”Nhưng mà cảm ơn cậu đã cho tôi biết chú Viên sẽ đến.\”

\”Không có gì không có gì.\” Lý Mộng Lai nghĩ nghĩ rồi nói: \”Thật ra không đi làm thêm cũng tốt nhỉ, cuối tuần có thể ngủ bù một chút.\”

Lâm Mộc Nhuận cười: \”Ừ.\”

Đột nhiên nhận ra xung quanh chẳng còn mấy giáo viên hay bạn học ngồi ăn, lúc này Chu Hiên mới thoát game, ngẩng đầu hỏi: \”Mấy giờ rồi đấy?\”

\”A! Sắp 9 giờ rồi!\” Lý Mộng Lai lướt qua đồng hồ, cuống quít: \”Bọn mình muộn mất!\”

\”Ấy! Đúng rồi đúng rồi!\” Dư Thiến Di bây giờ mới phản ứng lại: \”Hình như Hoàng Hạo bảo giờ này lễ khai mạc sẽ bắt đầu!\”

\”Giờ cũng 8 giờ 50 rồi.\” Chu Hiên xem đồng hồ, bình tĩnh nói: \”Đằng nào chả muộn, cứ đi từ từ cũng chẳng sao.\”

\”Gì đấy! Sao mà được!\” Dư Thiến Di lắc đầu: \”9 giờ hiệu trưởng sẽ đọc diễn văn, đến muộn trước toàn trường thì xấu hổ lắm!\”

Chu Hiên và Lâm Mộc Nhuận nhìn nhau.

\”Thế thì không đi từ từ nữa?\” Nhắc tới chạy bộ là xương cốt cả người Chu Hiên lại rã rời.

\”Mấy đứa bên kia!\” Có tiếng giáo viên hô lên sau lưng bọn họ: \”Mấy giờ rồi? Sao còn lảng vảng ở đây thế?\”

Chu Hiên sửng sốt, hoảng quá túm Lâm Mộc Nhuận chạy biến: \”Thầy Thang kìa!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.