\”Nói về những điều em luôn giấu anh.\”
—
Lạc Bàn cũng không biết bản thân bị đánh giá ra sao, chỉ biết sáng sớm thức dậy thì y tá không còn theo dõi cậu chặt như trước. Kim đồng hồ trên cổ tay chỉ hơn bảy giờ, ánh nắng chiếu vào phòng, từ hành lang truyền đến tiếng xe đẩy, người giao cơm gõ cửa, đặt hộp cơm trước cửa rồi rời đi.
Nghỉ ngơi cả đêm, Tần Mạc cảm thấy mình khỏe như trâu, thậm chí còn háo hức xuống giường đi dạo hai vòng, thầm nghĩ đợi khi mình khỏi hẳn nhất định phải tặng bác sĩ Địa Trung Hải* một cái cờ thưởng mới được.
*tóc Địa Trung Hải là hói í =))
Bác sĩ Địa Trung Hải đến kiểm tra phòng lúc bảy giờ rưỡi, sau khi hỏi han tình trạng sức khỏe liền có ý tứ sâu xa mà bảo:
\”Vết thương tránh được chỗ hiểm, chỉ cần nghỉ ngơi tốt, không ai quấy rối, khoảng một tuần nữa là có thể xuất viện.\”
Tần Mạc như thể nghe không hiểu, chỉ cười cười đáp lại, còn Lạc Bàn thì không nói gì, thản nhiên gắp miếng trứng ốp la trong bát mình bỏ vào hộp cơm của Tần Mạc ngay trước mặt bác sĩ.
Chẳng bao lâu sau, bác sĩ Địa Trung Hải rời đi với vẻ mặt y hệt cô y tá hôm qua. Vậy mà chưa đầy hai phút sau, cửa phòng lại bị đẩy ra.
Khúc Thành Lâm bê hộp cơm của mình vào, vừa bước đến giường Tần Mạc đã ngồi xuống, chỉ vào vết bầm trên mặt mình:
\”Đội trưởng Tần, cậu nhìn mặt tôi đi.\”
\”Nhìn mặt anh làm gì? Cái đồ điên.\”
\”Đậu má, vết bầm to thế này đều do người yêu cậu đánh đấy!\”
Oán giận dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng tuôn trào:
\”Chính cậu bảo tôi đừng lo cho cậu, kết quả là thằng nhóc đó căn bản không chịu nghe tôi giải thích, túm cổ áo tôi rồi đấm thẳng vào mặt, suýt nữa làm gãy mũi tôi luôn rồi.\”
Anh ta vốn định tới mách lẻo, nhưng Tần Mạc lại như càng nghe càng vui vẻ, vừa nghĩ đến dáng vẻ lo lắng lẫn tức giận của Lạc Bàn khi phát hiện mình mất tích, trong lòng liền trào dâng một cảm giác thỏa mãn.
Thấy chưa, em ấy vẫn rất quan tâm mình, trong lòng em ấy có mình.
Khúc Thành Lâm: \”Cậu cười cái gì?\”
Nụ cười trên mặt Tần Mạc quá mức rạng rỡ, đến nỗi chính anh cũng cảm thấy không thích hợp:
\”Rồi rồi, tôi sẽ bù cho anh, mua gà rán cho anh nhé—À đúng rồi, anh có thấy Hạo Tử đâu không?\”
\”\’Con chuột gì?\”
*Hạo Tử nghĩa là chuột
Tần Mạc giơ tay mô tả hình dáng và chiều cao của người nọ, Khúc Thành Lâm ngẫm nghĩ một lát mới nhớ ra: \”Lúc rút lui cậu ta còn chạy nhanh hơn tôi ấy chứ.\”
Hai người vừa ăn cơm vừa trò chuyện rôm rả, Lạc Bàn thấy họ quá ồn ào bèn ôm hộp cơm ra đứng bên cửa sổ, tầm mắt dừng lại trước tòa nhà của viện nghiên cứu Khả Phù.