Nhìn đi, ông xã của anh đến rồi đây.
—
Giờ mà quay lại đảo thì miễn bàn. Khúc Thành Lâm mở cửa sổ, thò đầu ra ngoài ước lượng khoảng cách.
May mà chưa lái xe đi quá xa, đuôi xe tải vừa khéo ngang với bức tường của tòa nhà Bác Học.
Nếu có thể nghĩ cách trèo lên nóc xe, giẫm lên thùng xe để vào cửa sổ phòng 203, đồng thời không tính đến chuyện làm sao đưa Tần Mạc xuống thì vẫn có khả năng chui vào trong.
Trước mắt chỉ có thể đi bước nào tính bước đó. Khúc Thành Lâm giải thích kế hoạch của mình cho Lạc Bàn, không có ý kiến phản đối nào, vậy là thông qua. Anh ta mở cửa xe, ôm lấy đùi Lạc Bàn, chống tay đỡ người leo lên nóc xe.
\”Nói trước, đây chỉ là tình thế bắt buộc, tôi không có hứng thú với cậu đâu.\”
Anh ta hét xong câu đó rồi đóng sầm cửa sổ xe lại.
Lạc Bàn chẳng buồn đáp, chỉ tập trung vào con đường trước mắt. Chiếc xe tải này không phải xe thùng kín mà là loại xe thùng cao có thanh chắn. Cậu đành phải giẫm lên những bó cải trắng chất đầy trên xe, bước từng bước khó nhọc men theo các thanh sắt. Trời mưa làm thanh chắn trơn trượt, cậu buộc phải đổi tư thế kém duyên một chút, nửa ngồi nửa bò đến mép tòa nhà Bác Học.
Bông hoa bị giày vò cả đêm hôm qua vẫn còn âm ỉ đau, nhưng giờ cậu chẳng bận tâm đến nữa. Nhắm chuẩn khoảng cách, cậu dồn sức bật mạnh, hai tay chộp lấy khung sắt của dàn nóng điều hòa, cánh tay căng lên dùng lực, chân đạp mấy cái vào tường để leo lên. Nhưng mặt tường ướt trơn, chân cậu có hơi trượt đi.
Cậu cúi đầu nhìn xuống, đám xác sống há toác cái miệng rộng ra, nhìn cậu bằng ánh mắt như kẻ sắp chết khát nhìn thấy nước. Cặp mắt đỏ quạch gần như sắp rớt ra ngoài, những cánh tay vươn lên chỉ cách cậu chừng hơn một mét.
Kiểu này mà rơi xuống một cái là tiêu đời.
Cậu lập tức quay đầu, không nhìn xuống nữa mà chăm chú nhìn vào bậu cửa sổ cách mình khoảng một mét.
\”Tần Mạc!\”
Cậu cất tiếng gọi lớn, nhưng không nghe thấy động tĩnh gì. Gọi thêm mấy lần nữa vẫn không có phản hồi.
Tim Lạc Bàn trĩu xuống một nửa. Cậu vươn tay nắm lấy mép cửa sổ, tay còn lại vẫn bám chặt khung sắt, lắc người một cái, hai tay đều bấu lên bậu cửa.
Đến đây đã tiêu tốn gần hết sức lực, cậu há miệng thở dốc, mưa liên tục nhỏ xuống vương trên lông mi cậu, men theo gò má chảy vào miệng, đọng lại vị đắng ngắt.
\”Chờ em một chút… Em tới ngay đây…\”
Cậu lẩm bẩm, như thể tự thôi miên mình để tìm thêm chút sức mạnh. Nghĩ đến việc Tần Mạc có lẽ đang chỉ tay mắng tên cậu, cậu càng muốn bò lên, đi đến trước mặt anh rồi nói một câu:
Nhìn đi, ông xã của anh đến rồi đây.
Cửa sổ đóng kín, chỗ có thể bám lấy chỉ có mỗi rãnh trượt. Cơ hội không nhiều, thành hay bại chỉ trong một lần.