\”Chết tiệt, lại sắp phải chết trẻ nữa rồi
—
Khúc Thành Lâm đứng trên mỏm đá, tay cầm ống nhòm, nhìn về phía con tàu cách họ khoảng bốn, năm trăm mét. Mũi tàu đang hướng thẳng vào trung tâm của đảo Mạt Lị, hướng gió cũng không thay đổi. Nếu tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, họ sẽ phải đối mặt với một đàn xác sống khổng lồ.
Khúc Thành Lâm nói: \”Không thể để nó tiến thêm nữa.\”
Ai cũng biết điều đó, nhưng quan trọng là làm sao để dừng cái thứ khổng lồ này lại.
Tần Mạc đáp: \”Làm nó rẽ hướng, hoặc là làm nó chìm. Anh thấy cách nào dễ hơn?\”
Khúc Thành Lâm im lặng. Không có cách nào là dễ dàng cả, nhưng họ buộc phải hành động. Anh ta nhanh chóng suy nghĩ và tìm kiếm phương án khả thi nhất.
Anh ta suy tư một lát, sau đó quay vào nhà, mở chiếc két sắt ở góc tường, lấy ra một vật gì đó.
Khúc Thành Lâm bước đến trước mặt mọi người, giơ cao thứ trong tay – hai khẩu súng lục mới tinh.
Khúc Thành Lâm nói: \”Làm cho nó chìm thôi.\”
Có súng rồi, nhưng ai sẽ thực hiện mới là vấn đề.
Khúc Thành Lâm cầm súng lên, trên khuôn mặt ngăm đen lộ ra một nụ cười ngạo nghễ:
\”Đây là hàng xịn đấy. Mỗi viên đạn trong đây đều là đạn lõi tungsten*. Lúc trước còn nghĩ chắc không cần đến, định để lại làm của gia truyền. Biết sớm có ngày này thì đã lấy thêm vài khẩu.\”
*Thép tungsten là nguyên liệu quý trong ngành luyện kim, có vai trò rất quan trọng. Trong chiến tranh thương mại Mỹ Trung các nguyên tố đất hiếm, kim loại quý như Tungsten được xem là một loại vũ khí chống lại Mỹ. Do 85% sản lượng tungsten được khai thác tại Trung Quốc.
Anh ta cầm một khẩu lên, giơ khẩu còn lại ra trước mặt mọi người và hỏi:
\”Ai sẽ cùng tôi…\”
\”Thôi khỏi đi.\” Tần Mạc giơ tay cầm lấy khẩu súng, ngón tay lướt qua thân súng, nắm chặt tay cầm, khóe miệng khẽ nhếch:
\”Hàng ngon đấy, tôi thích.\”
Đạn lõi tungsten có độ cứng cao, có thể xuyên qua thép dày hàng chục milimét. Huống chi con tàu này đã trôi nổi trên biển gần hai mươi năm mà không được bảo dưỡng, về lý thuyết thì không khó lắm.
Nhưng không ai biết tình hình trên tàu như thế nào, số lượng xác sống ra sao.
Họ có thể tiếp cận được phần thân tàu dưới nước an toàn hay không vẫn chưa rõ, mà ngay cả khi phá được lớp thép, việc rút lui an toàn cũng là một vấn đề nan giải.
Con tàu đang từ từ trôi khỏi đường chân trời, họ không còn thời gian do dự. Chuyến đi này cần phải nhanh chóng kết thúc, nhóm ít người thì càng dễ hành động. Hai người giắt súng vào thắt lưng, nhanh chóng bước đến bến tàu.
Khúc Thành Lâm tháo dây cố định chiếc thuyền đánh cá, bước một bước lên thuyền. Tần Mạc vừa định bước lên thì bất ngờ có ai đó níu lấy ngón tay anh.