Lạc Phỉ quyết định đưa Trang Thiện Ngọc vô trường học.
Trang phủ mời một vị bác sĩ nổi tiếng điều trị cho thiếu gia, đồng thời bỏ ra số tiền lớn tìm dược liệu có thể làm dưỡng máu, làm cho khuôn mặt nhỏ của Trang Thiện Ngọc có chút màu máu, có thể chạy nhảy như đứa trẻ bình thường, không bị bệnh nhiều như trước.
“Thiện Ngọc không muốn đến trường học!” Trang Thiện Ngọc ghé vào đầu gối cô, môi hồng dẩu lên, đôi mắt đen như nho phủ đầy sương mù, trên lông mi có hai ba giọt nước nhỏ, “Muốn ở trong phủ với mẹ, còn muốn chơi với chó nhỏ……”
“Con muốn ở với mẹ hay là chó nhỏ?” Lạc Phỉ vuốt ve mái tóc đen mượt của đứa nhỏ, buồn cười hỏi.
Trang Thiện Ngọc nhăn mũi suy nghĩ hồi lâu, tay nhỏ lặng lẽ nắm làn váy mẹ, nhỏ giọng nói: “Cả hai”.
Không nên ép một đứa trẻ chưa đủ mười tám tuổi lựa chọn. Lạc Phỉ nhẹ nhàng cười, không trách con trai chần chờ, chỉ nâng mặt cậu lên, hôn hôn cái trán trắng nõn, nói: “Thiện Ngọc đến trường học, sẽ có anh Trịnh chơi với con. Học bài xong, có thể kêu chị gái mua bánh ngọt cho con”
Trang Thiện Ngọc còn nhớ thương chó nhỏ, nhưng cậu đã lâu không đi lên phố chơi, nhớ bánh ngọt đồ chơi do những người bán hàng rong trong hẻm ngõ làm, muốn chơi chung với những đứa trẻ bằng tuổi khác.
Cậu kể một năm một mười những việc này cho chó nhỏ nghe, chó nhỏ ôm cậu, theo thường lệ sẽ không nói một tiếng.
“Nếu chó nhỏ muốn Thiện Ngọc” cậu ôm cổ chó nhỏ, ngửi lên má đang dần dần lạnh lại của đối phương, hít hít mũi, nói: “Thiện Ngọc sẽ mua bánh ngọt đem về cho ngươi”
Trang Kỳ nghĩ, trường học hình như rất xa Trang phủ, mấy ngày là có thể gặp lại, thật không hiểu Trang Thiện Ngọc đau khổ cái gì. Anh không thích ăn đồ ngọt, chỉ sợ là Trang Thiện Ngọc nhớ nhung bánh ngọt, nên mới nói với anh như vậy.
Nhưng anh không đánh gãy sự làm nũng của em trai, cho phép đối phương hôn hôn gương mặt anh, ăn vạ trong lòng anh, nói những điều mà chỉ có bọn họ hiểu.
Trang Thiện Ngọc đi học cũng tốt. Nghe nói Cáo Lăng đã đảm nhận rất nhiều việc trong phủ, anh chờ chút thời gian, chắc hẳn là có thể gặp mặt tiên sinh.
–
Trịnh Hành thật sự quan tâm đến con trai cô, nghe nói Thiện Ngọc muốn đến trường học, đã cố ý viết thư gửi cho Lạc Phỉ, nói là sẽ che chở em trai Thiện Ngọc, tuyệt đối sẽ không để người khác bắt nạt Thiện Ngọc. Hắn viết một cách chân thành, không biết sau lưng gia chủ của Trịnh gia bày mưu tính kế hay không.
Trịnh phu nhân cô đã gặp qua, là một người phụ nữ có học thức, tính tình tốt, gia đình kinh doanh vải, làm quen một chút cũng không có gì xấu.
Tạm thời có thể làm quen, nên cứ tùy hắn vậy.
Lạc Phỉ nghĩ, sợ Thiện Ngọc bên ngoài bị đối xử không tốt, hận không thể đi học cùng con cưng. Nhưng cô có rất nhiều chuyện phải làm, thật sự không thể phân thân.
Cáo Lăng vẫn ở trong phủ, thay cô quản đủ loại chuyện.
Cô biết Cáo Lăng đang tìm chức cao khác, nhưng hắn vẫn sẵn sàng trao đồ, hắn là một người thông minh.
Hắn với cô thường hay thảo luận về tình hình kinh thành, là giáo viên con trai cô, cũng tạm xem cô là mưu sĩ trung thành, là bạn tốt cô.
“Ta không phải là giáo viên” Cáo Lăng đổ trà cho cô, nhìn về phía khuôn mặt xinh đẹp của cô, lắc đầu cười nói, “Là một thường dân, không dám làm bạn với phu nhân”
Lạc Phỉ cũng cười, nói: “Ngươi không dám, hay là khinh thường phụ nữ kết giao?”
“Phu nhân đối xử với ta có ân tri ngộ” thanh niên trước mặt cô gật đầu nâng chén, nói, “Cáo mỗ kính trọng”
Lạc Phỉ không chạm cốc với hắn, chỉ cười nói: “Nếu ngươi là người giỏi nhất, cũng đừng quên Thiện Ngọc là học sinh ngươi…… Nó không thông minh, tính cách lại rất tốt bụng hiền lành, bị quái nhân lừa cũng không biết”
Cáo Lăng giương mắt nhìn cô, cho rằng cô biết được cái gì đó, nhưng cô không hề nói nhiều, đứng dậy rời đi.
Hắn buông chung trà, chắp tay nói với cô: “Ngày trước phu nhân bảo vệ em gái ta như thế nào, sau này cáo mỗ sẽ bảo vệ thiếu gia như thế nấy”