[Dịch] (Quyển 7) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu – Chương 2086-2087: Nữ phụ trong truyện nam chính (33-34) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Dịch] (Quyển 7) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu - Chương 2086-2087: Nữ phụ trong truyện nam chính (33-34)

Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: BeltiousSoulia/Dã Linh


Chương 33 (2086):

Phó Ngôn Chi liền ngẩn ra, lúc này mới nhận ra là mình quá gần Đường Quả, mà cô còn vỗ vai anh.

Theo như trước kia, hễ đến gần người khác phái thì cơ thể anh sẽ có phản ứng lạ, sắc mặt bỗng trắng bệch, còn kèm theo mồ hôi lạnh và nổi mẩn đỏ. Đây là phản ứng tự nhiên của cơ thể, bản thân anh cũng không khống chế được. Nhưng lúc này anh thế mà chẳng có phản ứng gì.

Anh kinh ngạc, nhanh chóng sờ trán, gần như không đổ mồ hôi. Anh lấy điện thoại ra xem, cũng không thấy cổ và mặt có mẩn đỏ. Phát hiện này khiến Phó Ngôn Chi im lặng, chẳng lẽ bệnh của anh hết rồi?

\”Cậu đợi tôi chút.\”

Phó Ngôn Chi nói với Đường Quả một tiếng rồi đứng lên, bước đến chỗ của thủ thư. Anh nhớ thủ thư hôm nay là một bạn nữ. Tuy có vẻ ấu trĩ nhưng anh nhất thiết phải thử xem, bệnh của mình đã khỏi chưa.

Đường Quả ngồi tại chỗ, không định qua đó.

Một phút sau, cô thấy Phó Ngôn Chi quay về, mặt và môi trắng bệnh, trên trán còn đổ mồ hôi lạnh. Đường Quả thấy anh không ổn thì nhanh chóng đứng dậy đi qua.

Phó Ngôn Chi định nói là không cần cô giúp nhưng cô đã đến đỡ tay anh rồi. Đáng lý anh nên cảm thấy không ổn, tuy nhiên lúc cô đỡ thì anh thấy khá hơn nhiều.

Phó Ngôn Chi bình tĩnh dần, sắc mặt cũng hồng hào lại, mẩn đỏ trên cổ cũng từ từ lặn mất, không đổ mồ hôi lạnh nữa. Do đó, cuối cùng anh chỉ nhấp môi, không cự tuyệt sự giúp đỡ của Đường Quả.

\”Cậu mắc bệnh* à?\” Đường Quả bình tĩnh hỏi.

Nếu không phải biết tình hình, còn tưởng là Đường Quả đang chửi anh nữa.

*有病 vừa có nghĩa là có bệnh, mắc bệnh nhưng cũng có nghĩa là bị điên.

Phó Ngôn Chi gật đầu, nếu Đường Quả đã biết mấy chuyện thần kỳ kia của Lý Phàm cộng thêm dấu vết của gã nên Phó Ngôn Chi đã đối xử bình đẳng với cô.

\”Một loại bệnh kỳ quái mà không ai có thể chữa khỏi cho tôi.\” Phó Ngôn Chi suýt nói thẳng luôn là bệnh sợ nữ, đây là một loại bệnh tâm lý, triệu chứng bệnh cũng có đủ loại. Song lúc nãy cô đến gần anh mà anh không cảm thấy khó chịu, hơn nữa còn giúp anh thấy dễ chịu hơn

Lúc này ánh mắt Phó Ngôn Chi nhìn Đường Quả đã khác trước, anh nói một câu rất nghiêm túc, \”Nhưng bây giờ tôi có một suy đoán, cậu chính là thuốc của tôi.\”

Phó Ngôn Chi kỳ thực không nghĩ đến thứ khác, từ bé đến lớn anh chưa từng tiếp xúc với các cô gái nên vốn không biết động lòng, thích là cái gì. Anh không xem phim, không đọc ngôn tình, ngày ngày chỉ xem mấy loại sách chuyên ngành, sách lược kinh doanh, phân tích báo cáo số liệu, vân vân.

Cộng thêm việc biểu hiện của việc lúc nãy Đường Quả đến gần mình, anh có thể đưa ra được kết luận rằng Đường Quả có thể là thuốc của anh, thật đó, anh chỉ là nghiêm túc đưa ra kết quả này. Đồng thời, anh muốn mời cô chữa bệnh.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.