Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Trans: Minh Nguyệt
Beta: BeltiousSoulia/Dã Linh
Chương 87 (2030):
Váy mặc rất vừa người, giống như làm riêng cho cô vậy, còn đeo thêm một đôi bông tai ngọc trai màu tím vô cùng đẹp mắt, rất hợp với cô. Trên cổ là một sợi dây chuyền pha lê rất đẹp. Trên cổ tay cũng đeo một chiếc vòng tay nạm đá quý, phối với chiếc đầm dài nửa người kia đúng là vô cùng phù hợp.
Càng nổi bật hơn là trên bộ móng tay vốn màu hồng phấn của cô thế mà được dán thêm móng tay giả cực kỳ xinh xắn, lấp la lấp lánh, làm hắn không rời mắt được.
Hắn không kìm được mà nhìn xuống chân cô, quả nhiên nhìn thấy chuyện lạ, cô mang một đôi giày cao gót.
Từ sau khi mất đi ánh sáng, cô vẫn luôn mang kiểu giày đế bằng đơn giản. Bởi vì cô không nhìn thấy, mang giày khác cũng khó đi.
Đường Quả bắt mắt như vậy làm Giang Ngôn Đông nhất thời không biết nên nói gì.
Bất tri bất giác, hắn bước đến chỗ của Đường Quả.
Lư Hồng sợ xảy ra chuyện nên cũng nhanh chóng đi theo, nếu đã nhìn thấy thì dù gì cũng phải đến chào hỏi. Lúc anh ta đang định chào Đường Quả thì không khỏi đánh giá Lâm Nhàn trước, còn chưa mở miệng thì Đường Quả đã lên tiếng rồi.
\”Là anh Ngôn Đông và huấn luyện viên Lư đó sao?\”
Lần nữa được nghe Đường Quả gọi là \”anh Ngôn Đông\”, hắn bỗng nhận ra là cảm giác lúc cô gọi tiếng này không giống trước nữa.
Quá bình tĩnh, cũng quá thản nhiên.
Lúc trước mỗi lần nghe cô kêu thì hắn đều có thể cảm nhận được tình ý cùng sự yêu thích vô hạn trong giọng điệu ngọt ngào ấy. Mà giờ đây, tiếng \”anh Ngôn Đông\” của cô giống như là một cách xưng hô với hắn mà thôi.
Cô không thay đổi cách xưng hô, nhưng lại thay đổi quan hệ giữa hai người. Cũng là cách xưng hô ấy mới là Giang Ngôn Đông nhận ra, cô gái từ nhỏ đã theo bên cạnh hắn, thích gọi hắn là \”anh Ngôn Đông\” ấy không thích hắn nữa rồi.
Phải, hắn hiểu rồi.
Cô không thích hắn nữa, nếu không thì cô cũng sẽ không đứng trước mặt hắn một cách hờ hững như thế.
Thần sắc dửng dưng, thoải mái chào hỏi hắn, nắm tay một người khác. Cũng không có ý ra oai với hắn, chỉ là một lời chào hỏi đơn giản với một người quen mà thôi.
Giang Ngôn Đông cứng nhắc đứng tại chỗ, đáp một tiếng, \”Là anh.\”
\”Lúc nãy anh Nhàn có kể với em về biểu hiện hôm nay của anh, vẫn xuất sắc như lúc trước. Sắp đến thi đấu quốc tế rồi, anh phải cố gắng giành được vinh quang cho đất nước.\”
Nghe được lời chúc phúc ngây thơ như thế, trong lòng Giang Ngôn Đông không vui sướng, cũng chẳng dễ chịu gì.
Cô thật sự không thích hắn nữa rồi.