Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Trans: Minh Nguyệt
Beta: BeltiousSoulia/Dã Linh
Chương 83 (2026):
Nhưng mỗi lần bà đứng ở bên ngoài nhìn Đường Quả một mình bưng bát, dùng muỗng ăn cơm, lại nhìn Giang Ngôn Đông ngồi một bên, không thèm hỏi cô có muốn ăn gì khác không, chỉ biết ăn thôi thì trong lòng bà cũng không vui vẻ gì. Ngặt nỗi lúc ấy nguyên chủ quá thích Giang Ngôn Đông, cũng xem bản thân mình là một người bình thường, không để ý nhiều đến vậy.
Mẹ Trần không đi mà nấp ở bên ngoài, âm thầm quan sát.
Nghe Lâm Nhàn kiên nhẫn báo món ăn cho Đường Quả, bà cố ý không làm mấy món ăn được cắt nhỏ kia vì bà nhìn ra được là chàng trai trẻ này có ý với cô Tiểu Quả.
Cô Tiểu Quả là một cô gái tốt như thế, nếu như đời này có một người thương yêu cô ấy thì tốt biết bao nhiêu. Bà thấy chàng trai trẻ này không tệ, một người đối xử với bạn tốt hay không thì chỉ cần nhìn mấy tiểu tiết là có thể hiểu rõ rồi.
Sau khi báo xong thì bà nhìn thấy Lâm Nhàn gắp đồ ăn cho Đường Quả. Thấy cô ăn không tiện, anh đút đồ ăn cho cô, còn nói, \”Để anh giúp em nhé.\”
\”Thế sẽ làm ảnh hưởng việc ăn cơm của anh đó, lát nữa em no rồi thì đồ ăn cũng nguội luôn.\”
Nghe cô nói vậy, Lâm Nhàn rất vui, anh nói đầy đắc ý, \”Anh có thể làm hai việc cùng lúc đấy.\”
\”Thế nào là làm hai việc cùng lúc vậy?\”
\”Anh có thể dùng tay phải đút đồ ăn cho em, đồng thời dùng tay trái ăn cơm.\”
Đường Quả ngạc nhiên, \”Giỏi vậy sao?\”
\”Đương nhiên, anh để điện thoại ở một bên quay lại, lát nữa em cầm đi hỏi mẹ Trần.\”
\”Không cần đâu, chắc chắn anh Nhàn sẽ không lừa em.\”
Nghe vậy thì trong lòng Lâm Nhàn nóng lên, cả đời này anh sẽ không lừa cô, sao anh có thể nhẫn tâm mà gạt cô chứ, anh có phải tên chó má như Giang Ngôn Đông đâu.
Mẹ Trần nấp ở một bên, nhìn Lâm Nhàn dùng tay phải đút Đường Quả ăn, tay trái đút mình ăn đến há mồm trợn mắt. Hai người còn vừa ăn vừa cười, cuối cùng bà che miệng lại cười, nhanh chóng rời đi, trong mắt còn vương nước mắt.
Chuyện này chắc chắn phải báo cho ông bà chủ.
Đi được hai bước, mẹ Trần lại quay về. Bà lấy di động ra quay một đoạn video ngắn, sau đó mới hài lòng bước đi.
Chàng trai trẻ này đủ tư cách rồi, giờ hẳn là ông bà chủ có thể chuyên tâm làm nghiên cứu, không cần phải lo cho tương lai của cô Tiểu Quả nữa.
Chàng trai này thật sự rất được. Nhất định là do cô Tiểu Quả quá tốt nên ông trời mới phái cậu ấy đến.
Ăn cơm trưa xong, Lâm Nhàn đề nghị đi xem phim. Anh không cho rằng mắt Đường Quả không nhìn thấy thì không thể xem phim được.
Hai người có thể đến phòng bao nhỏ của cặp đôi, anh vừa xem vừa giảng giải bộ phim cho cô, hai người đều có thể cảm nhận được sức hấp dẫn của một bộ phim điện ảnh, đồng thời cũng sẽ không ảnh hưởng đến người khác.