[Dịch] (Quyển 7) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu – Chương 1986-1987: Cô gái mất đi ánh sáng (43-44) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Dịch] (Quyển 7) Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Bình Tĩnh Chút! – Đỗ Liễu Liễu - Chương 1986-1987: Cô gái mất đi ánh sáng (43-44)

Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu

Trans: Minh Nguyệt

Beta: BeltiousSoulia/Dã Linh


Chương 43 (1986):

\”Là cậu ta.\” Lâm Nhàn nhỏ giọng đáp, nhưng lại theo bản năng đứng chắn trước mặt Đường Quả. Cô nói tiếp, \”Xảy ra chuyện gì thế, mọi người có thể nói tôi biết không?\”

Lâm Nhàn và nhóm Lâm Hồng đưa mắt nhìn nhau, nhìn Tiêu Linh và Giang Ngôn Đông đang từ xa bước đến với vẻ mặt đầy kinh ngạc, đúng là không biết nên nói sao.

Lúc trước Đường Quả đã nói rõ là Giang Ngôn Đông nói với cô hôm nay hắn bận việc, nên chắc chắn không rảnh mà đi xem triển lãm. Hơn nữa vé của phòng triển lãm phải mua trước một tháng mới được. Tuy họ sẽ để lại một ít vé để đến lúc đó có thể bán chui hoặc tặng đi, nhưng dù gì cũng phải lấy được trước 3 hôm, bằng không thì không có cách nào mà tạm thời có thể mua được vé cả. Trừ phi là được mấy người họ Lâm bọn họ đưa vào.

Tóm lại, ít nhất thì ba ngày trước Giang Ngôn Đông đã có được vé rồi. Rõ ràng biết có buổi triển lãm dạ minh châu nhưng lại không nói với Đường Quả. Họ còn nhớ là Đường Quả nói mình đi ngang qua đây mới biết có buổi trưng bày viên dạ minh châu lớn nhất.

Vậy thì có thể đưa ra kết luận là Giang Ngôn Đông biết có triển lãm, hơn nữa còn có vé, nhưng hắn không định nói chuyện này với Đường Quả. Dù xuất phát từ nguyên do gì thì bọn họ đều thấy Giang Ngôn Đông làm sai.

Nếu như nghĩ đến việc mắt của Đường Quả không nhìn thấy thì sẽ suy nghĩ lung tung gì đó. Nhưng hắn lại lừa cô rằng mình rất bận.

Kết quả thì sao, quay đầu lại mời một người khác giới xinh đẹp khác cùng đi xem, quan trọng nhất người này còn là đồng đội phối hợp nhất với hắn.

Một loại cảm giác vi diệu bao trùm xung quanh mấy người.

Họ nhìn gương mặt đầy vẻ nghi hoặc của Đường Quả, không biết có nên nói chuyện này với cô không. Không nói chính là lừa gạt cô. Cô là một con người, có quyền biết được chồng chưa cưới của mình bây giờ đang làm gì. Nhưng nói rồi liệu cô có buồn không? Nghe nói người có vấn đề về mắt, cả thế giới của họ đều là màu đen, chính vì thế nên họ cũng nhạy cảm nhất.

Họ khó mà tưởng tượng cô biết chuyện này rồi liệu có để ý, có buồn hay không?

\”Đồng Đồng!!\”

\”Tiểu Quả!\”

Mấy người đang đứng xung quanh Đường Quả, không để cho Giang Ngôn Đông nhìn thấy cô, cũng để cô không có cách nào ngửi được mùi của hắn thì sau lưng bỗng truyền đến hai tiếng hô. Họ vội ngẩng đầu lên thì thấy hai cô gái xinh xắn bước nhanh như bay xông đến trước mặt mình, còn vây quanh Lâm Đồng và Đường Quả.

\”Đồng Đồng, em là fan của chị đó, chị ký tên cho em được không?\”

Đối mặt với sự nhiệt tình của người hâm mộ, Lâm Đồng ngơ ngác gật đầu. Từ nãy đến giờ cô nàng không buông tay Đường Quả ra, cũng khẽ thở phào một hơi. Có sự gián đoạn thế này ít nhất cũng đủ để bọn họ hòa hoãn đôi chút.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.