Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Trans: Minh Nguyệt
Beta: BeltiousSoulia/Dã Linh
Chương 37 (1980):
Còn mấy hôm nữa là đến ngày triển lãm. Bởi vì đây là viên dạ minh châu lớn nhất nên sớm đã được khắp nơi để ý. Hiện tại trong thành phố có rất nhiều người chờ xem.
Để trưng bày viên dạ minh châu này thì phòng triển lãm lớn nhất của thành phố sẽ mở cửa vào buổi đêm. Vì dưới ánh đèn của ban đêm, trong vô số châu báu mới có thể làm người ta nhìn rõ được viên dạ minh châu này rốt cuộc lộng lẫy đến mức nào, có một không hai.
Dùng vô số châu báu để làm nền cho một viên dạ minh châu cũng là việc chưa từng có tiền lệ, dù là người dân trong thành phố này hay là người nơi khác vì ngưỡng mộ mà đến thì đều vô cùng mong đợi ngày kia.
Dùng đủ cách đánh lừa để vận chuyển viên dạ minh châu này nhằm tránh bị người khác thừa cơ lấy cắp, dẫu sao thì đây cũng là một thế giới đặc biệt có thứ như võ công. Dù có hệ thống bảo vệ hoàn hảo đi nữa thì cũng vẫn dễ bị trộm mất.
Ông của Tiêu Linh mất hết mấy ngày, cuối cùng cũng xác định được hiện tại dạ minh châu đang ở nơi nào.
Hôm nay, lão ta định sẽ đến trộm nó đi. Vì vậy mà ông ta đã chuẩn bị rất nhiều. Còn tự diễn trong đầu hết mấy lần, sau khi chắc chắn không có sơ hở gì thì lão ta lén lút vào nơi cất dạ minh châu.
Hệ thống bảo vệ bình thường vốn không thể làm khó được lão. Cộng thêm việc ở đây còn có người nội ứng ngoại hợp nên lão ta cũng hiểu rõ được bên trong. Đột phá mấy tầng bảo vệ ở trước là quá nhẹ nhàng.
Đường Quả ngồi trên sofa trong phòng khách, nhắm mắt lại, nhìn thấy một bóng người đen thùi lùi ở một chỗ nào đó nhảy lên nhảy xuống, liên tục tránh đèn hồng ngoại. Bóng dáng quỷ dị, dù là máy ảnh sợ cũng không chụp được. So với Tiêu Linh thì quả nhiên là gừng càng già càng cay.
Nhưng mà dưới sự theo dõi khắp nơi của hệ thống thì có tác dụng không?
Lúc ông của Tiêu Linh đến trước viên dạ minh châu, nhìn thấy chiếc hộp kia thì trong mắt lão lộ ra mấy phần hớn hở. Đương nhiên là lão ta không đi thẳng qua để sờ, bởi vì đây mới là nơi nguy hiểm nhất. Vươn thẳng tay ra thì rất có thể trong nháy mắt hai tay của lão ta sẽ bị tia laser cắt rời, đây không phải là trò đùa.
Việc trước mắt là lão ta phải phá hủy hệ thống ở đây, trốn khỏi đường cắt của tia laser và nhanh chóng lấy dạ minh châu đi.
Trước khi đến thì nội gián đã tắt camera đi rồi, cho nên mấy người kia dù có thấy không ổn thì cũng không thể nào xem rõ tình hình nơi đây.
Vậy thì lão cần phải phá hết mọi hệ thống an ninh trong 1 phút và trộm đồ.
Mọi chuyện có vẻ rất thuận lợi, lão ta nhìn thấy đèn laser tắt đi thì bay nhanh đến chìa tay lấy dạ minh châu. Ai mà ngờ đột nhiên mọi chuông cảnh báo vang lên, đồng thời lão ta cảm thấy là có gì nguy hiểm nên nhanh chóng thu tay về. Nhưng lão ta vẫn cảm thấy tay mình nhói nhói, quay đầu xem thì thấy tay mình đã bị thương, trên mu bàn tay bị quét mất một tầng da.