[Dịch] Phán Quan – Mộc Tô Lý – Chương 98 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Dịch] Phán Quan – Mộc Tô Lý - Chương 98

Chương 98: \”Quỷ núi\”

\”Khi đó hình như quên không nói với em. Tôi đã từng nghĩ đợi thời cơ thích hợp sẽ dẫn em đi xem.\”

Dịch:

[Dịch] Phán Quan – Mộc Tô Lý - Chương 98









Chẳng biết Tạ Vấn nhớ ra điều gì, giọng điệu hờ hững: \”Cũng coi như biết.\”

Văn Thời lại nhìn về phía đằng xa, có hơi bồn chồn.

Từng có rất nhiều người nói rằng tổ sư gia Trần Bất Đáo là bán tiên. Mà bán tiên thì đều không nhớ chuyện nhân gian.

Không phải do trí nhớ không tốt mà do sống quá lâu, nơi từng đi hay chuyện từng thấy nhiều vô kể, nếu cái gì cũng nhớ thì bao nhiêu tim chứa cho nổi.

Cho nên mới nói Trần Bất Đáo không thích nhớ chuyện cho lắm.

Nhưng Văn Thời biết, những lời đồn đó không đúng hoàn toàn. Chẳng qua là cách ghi nhớ sự việc của anh không giống với người bình thường, không hề nhớ mãi không quên hay canh cánh trong lòng, ngược lại như một người đứng ngoài rồi nghêng đón tiễn đưa, không vui cũng chẳng buồn.

Thoạt nhìn giống như chuồn chuồn lướt nước, gió thoảng rừng già, lướt qua thì sẽ không để lại bất cứ dấu vết nào, thật ra chỉ cần gặp gỡ, có người nhắc lại thì anh hầu như đều có ấn tượng…. Dù đó có là một đàn kiến bò dọc theo tảng đá đi chăng nữa.

Nhưng có ấn tượng và nhận ra là hai phạm trù khác nhau.

Cánh rừng hoang phía xa xa và ánh đèn đuốc le lói kia đặt trong bất cứ một vùng núi sâu nào cũng đều không hài hòa, cảnh tượng tương tự không tới nghìn vạn thì cũng phải hàng trăm, chỉ mình Văn Thời cũng gặp khá nhiều huống chi là Tạ Vấn.

Nhìn từ đằng xa, nói quen mắt là chuyện bình thường, nói nhận ra….thì có hơi lạ lùng.

\”Đâu thấy gì đặc biệt đâu.\” Văn Thời trầm giọng lầu bầu một câu.

\”Đúng là cảnh vật không có gì đặc biệt.\” Tạ Vấn đáp.

\”Thế sao anh nhận ra?\”

\”Nhìn người.\” Tạ Vấn nói, \”Dù sao đây cũng là lồng.\”

Văn Thời đột nhiên bừng tỉnh, đây là lồng của Trương Đại Nhạc, thế mà hắn lại vô thức suy nghĩ từ góc độ của Tạ Vấn.

Nơi này không chỉ có Tạ Vấn từng gặp, Trương Đại Nhạc cũng vậy, đồng thời còn là nơi cực kỳ có ý nghĩa với gã, đến mức trước khi chết vẫn canh cánh trong lòng không buông xuôi được.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.