Chương 84: Tạ Vấn
Vấn trong món quà. Món quà được trời cao ban tặng.
Dịch: Bơ
Trần Bất Đáo tuổi nhỏ mất đi chốn nương tựa, vị chủ lồng ở thôn Liễu kia là mẹ đẻ chuyển kiếp của anh.
Cho nên….
\”Trương Uyển cũng vậy à?\” Văn Thời ngạc nhiên vân vê mảnh vải.
Nét chữ bên trên lờ mờ nhưng vẫn lộ rõ vài phần mạnh mẽ xinh đẹp, với hắn thì khá lạ lẫm nhưng vì một số liên quan mà trở nên đặc biệt.
\”Cũng làm sao?\” Bốc Ninh nghe câu nói không đầu không đuôi bèn thắc mắc hỏi.
Hạ Tiều và hai chị em nhà họ Trương cũng ù ù cạc cạc nhìn về phía bên này chờ nói tiếp.
Văn Thời thấy dáng vẻ mờ mịt của bọn họ thì đột nhiên nhận ra Trần Bất Đáo đã từng nói với hắn rất nhiều chuyện, còn nhiều hơn so với tưởng tượng của hắn. Đó là chuyện mà bất kỳ ai khác không thể biết được, ngay cả lời đồn cũng chẳng hề nhắc tới chuyện cũ ngày trước….
Chẳng qua là sau này hắn quên hết mà thôi.
\”Không có gì.\” Văn Thời nói với Bốc Ninh, những chuyện này chỉ có Tạ Vấn mới có quyền quyết định nhắc tới hay không, hắn không thể tùy tiện làm thay được.
\”Ừ.\” Bốc Ninh rất biết chừng mực, ở đây còn có hai người ngoài của nhà họ Trương nên hắn cuộn tay vào trong tay áo cụp mắt không hỏi.
Nhưng nhắc tới thôn Liễu….
Lúc trước chỉ có Văn Thời được sư phụ dẫn xuống núi.
Sở dĩ hắn nhớ kỹ nơi này là vì sau khi quay về Văn Thời đã tới thẳng hang động tĩnh tâm trong khe núi tìm hắn, hỏi kỹ rốt cục \”tai họa lớn vào sáu ngày sau\” là tai họa gì, bởi vì hôm đó hắn nói chuyện úp úp mở mở.
Lúc ấy hắn cảm thấy rất hoang mang bèn hỏi: \”Gặp phải chuyện gì à?\”
Văn Thời bèn kể tình hình ở thôn Liễu cho hắn.
\”Cũng là lở núi khiến thôn làng gặp tai ương. Có liên quan gì đến trận pháp chúng ta bày ở trên núi không?\” Văn Thời hỏi.
\”Không đâu, chúng ta làm những thứ đó cũng giống như trời muốn đổ mưa nên mang theo một cái ô bên người mà thôi, không đến mức làm trái ý trời để đổi mệnh đâu. Huynh tự biết chừng mực mà….\”