Chương 74: Tam liên
Có lẽ ông trời thật sự không định để hai chị em bọn họ sống sót trở về đây mà.
Edit: Cúc kiên cường
Beta: Bơ
Ai cũng biết cảm giác của linh vật là nhạy cảm nhất, chúng có thể nhìn thấy và ngửi được những thứ mà người thường không phát hiện ra.
Trương Lam đã hiểu ra khi mười hai trận linh quỳ rạp xuống đất.
Cô biết những trận linh này chắc chắn đã ngửi thấy mùi linh tướng quen thuộc và nhận ra ai đó.
Nhưng điều này vẫn khó mà tin nổi.
Cô luôn cảm thấy điều này không phải là thật, nhất định có người đang cố tình dựa vào trận pháp tạo ra một ảo cảnh chân thật để bày trò đùa giỡn với bọn họ.
Thậm chí cô còn muốn sờ thử trận linh xem chúng là thật hay giả…
Sau đó bà cô lớn này thật sự sờ thử nó luôn.
Sau khi chạm vào, cô chỉ cảm thấy đầu óc kêu ong ong như thể có người đang cầm một cái dùi gỗ đánh vào chuông đồng kêu \”Boong\” một tiếng, làm chấn động cả hồn vía – – –
Những trận linh bị cô chạm vào lại không hề cảm giác được gì. Chúng chỉ cúi rạp người xuống bái lạy theo kiểu cung kính nhất thời xưa, âm thanh của gió như tiếng huân cổ[1] nghìn năm thổi qua những cánh rừng hang động.
[1] Huân cổ: hay còn gọi là sáo đất, nhạc cụ cổ của TQ.
Khoảnh khắc tiếng nói vừa dứt, đất đá và cây cối đều tản ra.
Dưới sự sụp đổ của kết giới, tất cả cảnh vật xung quanh lấy mười hai trận linh làm trung tâm bắt đầu sắp xếp lại, dần dần chắp vá thành một cảnh tượng khác.